⬅ Trước Tiếp ➡

Hành vi như thế khiến Giang Niệm là người từng xem trọng việc tiết kiệm, từng đặt ra mục tiêu nhỏ để tích lũy cảm thấy vô cùng chán ghét bản thân.
Mấy bộ váy hoa mặc không ra đường kia sao có thể thơm bằng mùi của tiền bạc được chứ
Cô nhất định phải kiếm tiền
Dù có không gian tùy thân, nhưng cô không muốn ngồi mát ăn bát vàng.
Ai mà lại chê tiền ít bao giờ
Tính toán xong khoản tiền tiết kiệm, Giang Niệm lại bước vào bếp xem thử.
Trong bếp còn gạo, bột mì và ít rau xanh với khoai tây, ăn cầm chừng hai ba ngày thì không thành vấn đề. Huống hồ trong không gian của cô còn có đủ vật tư để ăn uống no đủ cả mấy đời.
Về mặt này cô không quá lo lắng.
Điều khiến Giang Niệm để tâm hơn là bếp trong nhà dùng bếp củi với ống bễ, nếu sử dụng hàng ngày, với người chỉ quen dùng bếp ga như cô quả thật có chút khó khăn.
Chỉ riêng việc nhóm lửa thôi chắc cũng phải học một thời gian mới quen.
Giang Niệm chăm chú quan sát bếp lò, bất chợt chú ý đến một chiếc tủ nhỏ bị đặt khuất trong góc bếp.
Lúc đầu cô không để tâm, phải nhìn kỹ mấy lần mới phát hiện ra.
Cô bước lại gần, mở tủ ra.
Bên trong có hai chiếc hộp sắt hình tròn được đặt song song.
Giang Niệm chớp mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, buông một tiếng chửi nhỏ "Đồ lừa đảo."
Tần Tam Dã đúng là tên lừa đảo.
Trên vỏ hộp sắt dán nhãn mác với hàng chữ lớn nổi bật Sữa bột trẻ em.
Đây chính là khẩu phần ăn hàng ngày của Tần An An.
Tần Tam Dã luôn miệng nói sữa bột là mặt hàng khan hiếm, không thể mua được, buộc nguyên chủ phải nuôi con bằng sữa mẹ.
Giờ nghĩ lại đó rõ ràng chỉ là lời dối trá của đàn ông.
Một lời nói dối rất dễ bị vạch trần.
Sau khi hết tháng ở cữ, lượng sữa của nguyên chủ ngày càng ít đi, ban đầu còn có thể cho con bú hai lần, dạo gần đây thì chỉ còn một lần mỗi ngày.
Với lượng sữa như vậy, căn bản không đủ cho một đứa trẻ hơn một tuổi bú no. Chắc chắn Tần Tam Dã đã lén dùng sữa bột để nuôi con.
Anh thậm chí còn giấu sữa bột trong bếp, không khóa tủ, cứ như biết chắc nguyên chủ sẽ không bao giờ tự ý bước vào bếp, càng không nói đến chuyện mở chiếc tủ nhỏ không mấy nổi bật kia.
Gan lớn lại thận trọng, rõ ràng biết mình không bị nghi ngờ.
Lý do anh làm vậy có lẽ là muốn buộc nguyên chủ, người không thích trẻ con phải gần gũi với con.
Là toan tính, nhưng cũng có chút bất đắc dĩ.
Vậy chuyện hôm qua ở bệnh viện cũng là anh cố ý sao?
Giang Niệm sực tỉnh, cảm giác mình đang dần chạm đến sự thật.
Gương mặt cô lập tức ửng hồng, nóng bừng lên. Mặt đỏ bừng, ngực nặng trĩu như bị đè nén, cơn đau nhè nhẹ kèm theo cảm giác căng tức.
Cô đang lên sữa.
Mặt Giang Niệm lại càng đỏ hơn.
...
Chiều hôm đó, buổi huấn luyện của đại đội Phi Hành kết thúc đúng giờ.
Tần Tam Dã sau khi huấn luyện xong liền đến nhà trẻ cơ quan đón con.
Hôm nay anh không mặc quân phục chính quy mà mặc đồ huấn luyện thường ngày là bộ đồ rằn ri của đội Phi Hành.
Bộ rằn ri này có thiết kế rộng rãi, áo khoác kiểu iacket, mặc lên người bình thường sẽ dễ trông cồng kềnh, buồn cười.
Nhưng mặc trên thân hình cao lớn và dáng người thẳng tắp của Tần Tam Dã lại vừa vặn hoàn hảo.
Thậm chí, so với lúc anh mặc quân phục chỉnh tề còn toát lên một nét hoang dã bất kham đầy cuốn hút, từng bước đi đều như tỏa ra khí chất đàn ông mãnh liệt.


⬅ Trước Tiếp ➡