Lâm Du yên lặng quan sát, thế nhưng Triệu nhuỵ bên cạnh lại phát ra một tiếng “xuỳ khinh thường trước, không chờ Lâm Du kịp thắc mắc, cô nàng đã tự xổ một tràn.
“Ngồi cùng bàn với cậu là Tư Nguyên, giáo thảo của trường chúng ta, nữ sinh bình thường đứng bên cạnh chính là bạn gái hắn, lúc trước mỗi ngày đều chạy đến đây quấn lấy giáo thảo, thành tích cũng chẳng có gì nổi bật, cả ngày chỉ biết yêu với chả đương. Mà giáo thảo mắt cũng mù nốt, mới đổ cô ta, ghét thật.”
Lâm Du cũng không quan tâm cô nàng hờn giận bóp chặt cổ tay mình, bối rối hỏi:
“Cô chủ nhiệm cũng mặc kệ sao?”
Nhắc đến đây, Triệu Nhuy càng hăng hái kể lể:
“Ban đầu khi cô ta bước chân vào trường, chủ nhiệm lớp cũng chẳng mấy quan tâm đến, nhưng cô ta lại rất mưu mô, còn có bạn thân học chung lớp với bọn mình, Mạc Đình, ngồi ở kia kìa. Cô ta nhờ Mạc Đình làm “cờ hiệu” mỗi ngày đều giúp cô làm bồ câu đưa thư, có đoạn thời gian Mạc Đình vì quá bận rộn bỏ dở việc học, thành tích tụt dốc không ít, thế nhưng chuyện của hai người họ cũng không bị phát hiện
Nhìn cô ta không vừa mắt cũng là một chuyện, nhưng đối mặt với chủ nhiệm lớp - “kẻ thù” của tập thể, cũng không ai dám đi mách lẻo chuyện của bọn họ, hai người công khai trong đám bạn bè trong lớp, nhưng trước mặt các thầy cô thì giấu giếm khá kỹ, cũng không hiểu sao lại bị bố mẹ của Tư Nguyên phát hiện.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến bên cạnh bọn họ, Triệu Nhuỵ cũng ngậm miệng không nói nữa. Tư Nguyên đưa lưng về phía các nàng, vì thế An Nhiễm nhìn thấy hai người trước, tầm mắt đặc biệt dùng trên người Lâm Du.
Lâm Du liếc mắt nhìn cô ta một cái, An Nhiễm chỉ cảm thấy nội tâm vô cớ hoảng loạn, không cần nói cô ta cũng biết đây là bạn ngồi cùng bàn mới của Tư Nguyên, hôm nay vừa mới chuyển đến, tên là Lâm Du.
Chỉ vừa trôi qua hai tiết học, cũng đủ để đám học sinh truyền tai nhau, ban nhất vừa chuyển đến một nữ sinh cực kì xinh đẹp, còn được xếp ngồi cùng bàn với giáo thảo. Nghe đâu trước kia cũng theo học ở một trường xịn sò, thành tích cũng rất tốt.
Một vài người ghen ghét An Nhiễm ôm giáo thảo về mình, thêm mắm thêm muối mà kể cho An Nhiễm nghe, càng về như trong lúc lơ đãng cảm thán học sinh mới cùng giáo thảo ngồi cùng nhau cảnh đẹp ý vui đến cỡ nào.
An Nhiễm là người chủ động theo đuổi Tư Nguyên, vốn là trước mặt Tư Nguyên vẫn luôn ẩn ẩn tự ti, vừa nghe chuyện đã vội vàng chạy đến bạn nhất, muốn ở trước mặt bạn trai tìm lại cảm giác an toàn, cô trước nay theo đuổi cũng chỉ mình Tư Nguyên, An Nhiễm đứng ở cửa, nhờ người kiêu hắn ra nói chuyện.
Vòng vo một hồi An Nhiễm cũng hỏi đến chuyện của Lâm Du, Tư Nguyên vốn có chút chột dạ lại càng cố tình bày ra dáng vẻ xa cách, khiến An Nhiễm cũng không nghi ngờ gì, đang định về lớp liền bắt gặp một nữ sinh đang đi đến, bước chân không nhanh không chậm ưu nhã tươi cười, dọc theo lối đi không biết khiến bao nhiêu người yên lặng chăm chú nhìn nàng.
Vừa chỉ thoáng nhìn vào ánh mắt nàng, nội tâm liền dâng lên một cảm giác hâm mộ cùng ghen ghét, nếu cô cũng loá mắt như nàng thì phải chăng, mọi người sẽ không còn nói cô ta không xứng với Tư Nguyên ...
Nhận thấy bạn gái thất thần, Tư Nguyên theo tầm mắt An Nhiễm quay đầu lại, liền phát hiện Lâm Du vừa ngang qua, còn làm như không thấy bọn hắn. Trên mặt nàng tươi cười như cũ, thần sắc tự nhiên bước vào phòng học. Điều này khiến Tư Nguyên đang nhìn nàng, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác xấu hổ, hoảng loạn vô cớ, tâm tình trầm xuống, trong lòng đầu còn lại có một ý niệm.
Cô thật sự một chút cũng không thèm để ý đến hắn
Thêm hai ba câu đuổi khéo An Nhiễm, Tư Nguyên trầm mặt về lớp học, vừa ngồi xuống đã chất vấn Lâm Du
“Vừa rồi nhìn thấy tôi sao lại không chào?”
Lâm Du tỏ ra ngạc nhiên, tựa như không hiểu vì sao hắn sẽ hỏi một vấn đề đã quá rõ ràng như vậy, nhưng vẫn từ tốn trả lời.
“Thấy cậu đang nói chuyện cùng bạn gái, nên không không muốn quấy rầy cậu.”
“Sao cô biết đó là bạn gái tôi?”
Lâm Du đáp “cô ấy rất đáng yêu, hai người thoạt nhìn rất xứng đôi”
“Phải không? Cảm ơn”
Tư Nguyên cũng chưa nói, tình yêu của bạn cũng không quá rõ ràng, bạn bè cũng cảm thấy hắn sao có thể đổ trước một cô gái như An Nhiễm, hắn biết bọn họ đều nói thật, cũng chỉ khắt khẩu trước mặt hắn vài câu, mà Tư Nguyên cũng không muốn nhiều lời, ngược lại nổi lên tâm lý phản nghịch, một hai phải cùng An Nhiễm ở bên nhau.
Cứ như vậy bình tĩnh mà qua mấy ngày, bọn họ đều cùng nhau đến trường, cùng nhau học tập, hiện tại quan hệ giữa hai người tuy rằng không thể so với khoảng thời gian trước đây, khi chưa xảy ra một thân màn thân mật hôm ấy, nhưng cả hai đều cố gắng tỏ ra tự nhiên, ít nhất lại có thể cùng nhau trò chuyện cười đùa.
1s PR: mị vừa nhảy hố “Vô Dục Tắc Kiều” mọi người thử nhảy hố chung với mộ đi, đảm bảo hay, cỗ vũ mi, đừng để mị cu đơn>
Cầu ánh kim