⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Du bước từng từng bước một, tốc độ càng lúc càng chậm, nhưng phòng học dù rộng đến đâu, cô vẫn luôn có thể bước đến bên cạnh Tư Nguyên.
Tư Nguyên đứng dậy nhường lối cho cô, Lâm Du yên lặng bước vào trong, sau khi thu xếp ổn thoả, rất nhanh tiếng chuông vào học đã vang lên, hiện tại cũng vừa hay là tiết ngữ văn của cô chủ nhiệm.
Lâm Du ngẩng đầu lắng nghe, đột nhiên cánh tay bị đẩy nhẹ một cái, là tờ giấy do Tư Nguyên chuyển đến, mặt trên viết
“Cô là định không nói chuyện với tôi nữa sao?”
Lâm Du liếc mắt nhìn cô chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng một cái, thấy cô giáo không chú ý, lúc này mới cắn môi, đặt bút viết: “Không”
Thực nhanh trên giấy lại nhiều thêm một hàng.
“Ngày hôm qua là tôi sai, xin lỗi cô, thực xin lỗi, Lâm Du
Lâm Du cầm bút lên lại đặt xuống, thần sắc thay đổi liên tục, cuối cùng một lần nữa cầm lấy bút.
“Chúng ta đừng nhắc lại chuyện hôm qua nữa được không? Cứ xem như chưa có chuyện gì xảy ra đi.”
Tư Nguyên lướt ngòi bút trên giấy hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẽ ra một chữ “Được
Theo lý thuyết hắn nên nhẹ nhỏm thở phào một hơi mới phải. Là hắn không thể khống chế được chính mình, mặc kệ Lâm Du phản kháng mà làm ra loại chuyện tồi tệ kia, đồng thời còn phản bội bạn gái. Nhưng hiện tại cô lại muốn giấu giếm tất cả. Bản thân phản bội không có người thứ ba biết, hắn vẫn sẽ là trời xanh trắng sáng cũng không cần phải đối mặt với sự khiển trách chất vấn của bạn gái.
Nhưng cớ sao trong thâm tâm hắn lúc này lại tràn lên một cảm giác mất mát không thể tan biến.
Tư Nguyên nhanh chóng gột rửa tất cả những suy nghĩ trong đầu, hắn không thể chia tay An Nhiễm, bằng không những đấu tranh lúc trước chẳng phải chỉ là một trò cười trẻ nít sao, huống chi cô cũng không thích hắn. Vậy cứ theo ý cô muốn đi, xem như chuyện hôm qua chỉ là một hồi mộng...
Thời gian trôi nhanh cùng với những suy nghĩ phức tạp của Tư Nguyên, thoáng chốc đã truyền đến tiếng chuông hết tiết. Cô chủ nhiệm vừa mới rời khỏi phòng học, nữ sinh bàn trên liền xoay người bắt chuyện với Lâm Du, đầu tiên cô gái tự giới thiệu tên mình là Triệu Nhuỵ, lại hỏi Lâm Du, là Du trong chữ gì, sau khi Lâm Du giải thích xong, cô gái lại bắt đầu hỏi thăm trường học lúc trước của Lâm Du.
“Lâm Du, cậu trước đây học ở đâu vậy?”
Lâm Du vẫn kiên nhẫn trả lời cô nàng
“Là ở thành phố A xx”
“Tớ biết trường này, là một trường học nổi như cồn ở thành phố A, cậu tại sao còn muốn chuyển đến đây học”
UC
Lâm Du chần chờ một chút, lại nhu nhu nói: “Trong nhà xảy ra một chút việc, khiến mình phải chuyển đến thành phố
B”
Vừa tan học, Tư Nguyên ghé vào trên bàn lại nghe được câu chuyện này, vốn là đang lặng lẽ chú ý bọn họ, hắn lại càng vểnh tai chăm chú lắng nghe.
Lâm Du vì sao phải chuyển đến đây, không ai rõ ràng hơn hắn, cô ấy đến đây không phải vì vị hôn phu là hắn đây sao. Lần đầu tiên Tư Nguyên sâu sắc ý thức được. Chính nàng, Lâm Du, là vị hôn thê của mình. Chính lần đính hôn ngoài ý muốn này đã khiến bọ họ gắn bó với nhau, khiến cô phải ngồi bên cạnh anh lúc này, nhẹ nhàng trò chuyện.
Sau khi hỏi xong một số thông tin cơ bản, Triệu Nhuỵ liền không tiếc lời bắt đầu khen ngợi Lâm Du, biết cô nàng là thật lòng thiện ý, Lâm Du cũng nghiêm túc khen lại, mãi đến khi chuông vào tiết vang lên, cô bạn đành phải lưu luyến xoay người, dĩ nhiên chỉ cần các nàng kết bạn, cùng nhau đến canteen tranh đồ ăn, thì xác định chính là bạn tốt của nhau.
Thêm một tiết học nữa kết thúc, một số thông tin của Lâm Du cũng được lan truyền trong lớp, Triệu Nhuỵ cũng thật sự muốn rủ cô cùng đi mua đồ ăn vặt, Lâm Du liền vui vẻ đồng ý.
Chỗ ngồi của Lâm Du nằm ở góc trong, muốn đi ra ngoài thì buộc lòng phải nhờ vả Tư Nguyên một chút, cô nhẹ giọng nói với Tư Nguyên, cũng là lời nói đầu tiên của ngày hôm nay.
“Phiền cậu một chút, Tư Nguyên”
Vừa dứt lời, Tư Nguyên liền nhanh chóng đứng dậy, để cô đi qua.
Lâm Du cùng Triệu nhuỵ ra ngoài một vòng lại trở về, liền bắt gặp Tư Nguyên đang nói chuyện cùng một nữ sinh xa cửa, cô gái có ngoại hình chỉ có thể xem là thanh tú, tươi cười xán lạn, tựa như một mặt trời nhỏ tràn sức sống.
Lâm Du biết cô ta chính là bạn gái của Tư Nguyên, An Nhiễm.
Thặc muốn bay một lèo tới cảnh hót của anh chuy ><
⬅ Trước Tiếp ➡