⬅ Trước Tiếp ➡

"Nhị thúc, đệ không sao chứ?" Lê Viện nhìn về phía hắn ta. "Nhìn đệ lo lắng như vậy. Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Trần Dịch Bắc nhìn khuôn mặt tinh xảo của nữ nhân, giống như yêu tinh hút hồn người.
"Nếu lúc trước không xảy ra màn đổi thê, nàng có... Đối xử với ta giống như đại ca không?"
Vấn đề này, tựa như ma chú niệm phép trong đầu hắn ta, cả ngày lẫn đêm, khiến hắn ta ăn không ngon ngủ không yên.
Lê Viện cụp mắt "Không phải nhị thúc đã biết rõ mà còn cố hỏi sao? Ta và đệ vốn có hôn ước với nhau, nếu như gả cho đệ, ta cũng sẽ cố gắng trở thành thê tử tốt. Có điềụ.. Trên đời này không có hai chữ "nếu như". Tuy rằng không biết màn đổi thê này là ý của ai, nhưng ta nghĩ chắc hẳn ông trời đã an bài duyên phận cho chúng ta Ta và đệ không còn duyên nợ gì với nhau, thì không còn gì để nói nữa. Vấn đề này ta chỉ trả lời một lần cuối, sau này chớ có hỏi lại. Nếu như để cho người khác biết, chỉ khiến người ta chê cười."
"Hiện tại nàng có hạnh phúc không? Gả cho Trần Dịch Sâm thô lỗ hết phần người ta như vậy, hắn chưa bao giờ biết tôn trọng nàng, thậm chí ngày đó còn ngay trước mặt ta... Nàng cảm thấy hạnh phúc sao?"
Trần Dịch Bắc nghe cô nói "cam chịu số phận" như vậy, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo.
Lê Viện giống như bị hoảng sợ, lui về phía sau vài bước, đề phòng nhìn hắn ta "Tuy rằng phu quân là người táo bạo thẳng thắn, nhưng chàng đối xử với ta là thật lòng. Ít nhất cũng chưa từng nghĩ tới làm hại ta, càng không có suy nghĩ sẽ đẩy ta cho nam nhân khác. Theo ta thấy, hẳn là ông trời đã ban cho ta một nam nhân tốt."
"Không Nàng nghe ta nói. Đổi thê là ý của bọn họ, ta thật không ngờ tới. Bây giờ ta hối hận rồi. Đợi đến lúc Trần Dịch Sâm ra ngoài chiến trường, sẽ không còn cách nào trở về. Đến lúc đó..."
Ầm Một tiếng vang lớn từ ngoài cửa truyền đến.
"Đến lúc đó làm sao?" Giọng nói của Trần Dịch Sâm mang theo mười phần hung ác và nham hiểm vang lên.
Cả người Trần Dịch Bắc run như cầy sấy.
Hắn ta không dám quay đầu lại, sợ nhìn thấy đôi mắt đằng đằng sát khí của Trần Dịch Sâm.
"Nhị đệ sao không nói tiếp? Đến lúc đó gì nữa? Đến lúc đó muốn độc chiếm đại tẩu của ngươi à?"
Giọng nói của Trần Dịch Sâm càng ngày càng gần, câu cuối cùng là từ sau lưng truyền đến.
Trần Dịch Bắc không muốn để cho Lê Viện nhìn thấy mình yếu đuối, xoay người đối mặt với Trần Dịch Sâm.
"Ta chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về ta."
"Thuộc về ngươi? Ồ Trong phủ này có cái gì thuộc về ngươi? Ngươi không chỉ muốn cướp tước vị của ta, mà còn muốn cướp luôn nữ nhân của ta sao?"
"Phu quân..." Lê Viện ôm lấy cánh tay của Trần Dịch Sâm. "Chàng đừng nóng giận. Nhị thúc hồ đồ nên mới nói vậy "
"Ta rõ ràng thấy hắn đang rất tỉnh táo." Trần Dịch Sâm vung nắm đấm, rồi chợt dừng lại trước ánh mắt sợ hãi của Trần Dịch Bắc. "Trước kia ta không để ngươi vào mắt, ngươi lại cho rằng lời nói ông đây như gió thoảng bên tai. Một khi đã như vậy, sau này cũng đừng trách ta không khách khí."
"Huynh muốn làm gì?" Trong lòng Trần Dịch Bắc có một dự cảm không tốt.
"Rồi ngươi sẽ biết." Khóe miệng Trần Dịch Sâm cong lên. "Còn bây giờ, ngay lập tức cút ra ngoài cho ta. Nếu như còn một lần nữa xuất hiện trước mặt nữ nhân của ta, ta liền móc mắt của ngươi đem cho chó ăn."
Trần Dịch Bắc chật vật rời đi.
Trần Dịch Sâm bóp chặt lấy eo nhỏ Lê Viện, đè cô lên tường.
"Thấy hai huynh đệ vì nàng mà đấu đá đến mức ngươi chết ta sống, có phải thích lắm hay không?"


⬅ Trước Tiếp ➡