⬅ Trước Tiếp ➡

"Chàng sẽ không quên được ta " Lê Viện cầm lấy bảo bối dưới thân hắn. "Trừ ta ra, còn ai có thể hầu hạ được chàng? Nữ nhân khác có làm chàng thỏa mãn như ta không? Phu quân..."
Trần Dịch Sâm bế xốc Lê Viện lên, bước nhanh về phía giường lớn.
"Ta vẫn nên để cho bọn họ bắt nàng lại thì hơn. Nàng chính là tiểu yêu tinh hút linh khí người mà. Sớm muộn gì ta cũng sẽ chết ở trên người nàng."
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
"Bắc nhi, gần đây con làm sao vậy? Lúc nào cũng mất hồn mất vía."
Uông thị thấy Trần Dịch Bắc ngồi đối diện thất thần thì buông chiếc đũa trong tay hỏi.
Trần Dịch Bắc lấy lại tinh thần, mờ mịt nhìn Uông thị, nhíu mày nói "Không có gì."
"Sao lại không có gì? Từ ngày nữ nhân kia gả vào đây, Trần Dịch Sâm càng ngày càng điên, con cũng càng ngày càng ngốc. Bắc nhi, đứa con dâu này là do con tự nguyện đổi. Đừng nói với nương hay là con cũng bị yêu nữ kia mê hoặc rồi đấy?"
Uông thị thấy vẻ mặt khó coi của Trần Dịch Bắc, trong mắt hiện lên thần sắc kinh sợ.
"Chẳng lẽ nương đoán đúng rồi. Con cũng bị hồ ly tinh kia quyến rũ sao? Đường thị nói lâu rồi con cũng không đến hậu viện, không chỉ có viện của thị, mà ngay cả thiếp thất cũng không tới. Con đang là một nam nhân đang ở độ tuổi sung sức nhất, sao lại không chạm vào nữ nhân? Chẳng lẽ muốn chạm vào người không nên chạm sao?"
"Mẫu thân, người nghĩ gì vậy? Chuyện này không thể nào xảy ra được." Thật ra trong lòng hắn ta rất muốn như vậy, nhưng mà...
Trong khoảng thời gian này, Trần Dịch Bắc luôn không kiềm chế được xuất hiện trước mặt "Nguyễn Vũ Phỉ". Hắn ta phát hiện "Nguyễn Vũ Phỉ" không giống như những gì người khác nói. Nàng không chỉ xinh đẹp dịu dàng, mà còn hiểu biết nhiều thứ thú vị. Mỗi ngày ở bên cạnh nàng hắn ta đều cảm thấy rất thú vị. Quá trình như vậy đối với Trần Dịch Bắc mà nói không khác nào như tra tấn.
Nàng càng tốt, hắn ta càng hối hận. Là chính hắn ta đã đẩy nữ nhân tốt đẹp như vậy vào trong ngực Trần Dịch Sâm. Không được Hắn ta phải cướp nàng về. Nàng vốn phải thuộc về mình.
"Mẫu thân, con còn có chuyện phải xử lý. Con đi trước, hôm khác lại đến dùng bữa với người."
Trần Dịch Bắc không kìm lòng nổi đi đến phòng lớn trong nội viện. Lúc này, Lê Viện đang ngồi tán dóc với Thanh Như.
"Đồ ngốc kia nói thích con gái, nhưng ta lại thấy đứa đầu nên là con trai mới tốt. Sau này mới có thể bảo vệ được cho đệ đệ muội muội Ngươi nói xem đúng không?"
Thanh Như cười nói "Phu nhân, đại gia mong muốn có một đại tiểu thư xinh đẹp như người làm nữ nhi đó. Cho dù là đại thiếu gia hay đại tiểu thư, chỉ cần do phu nhân sinh đều xinh đẹp hết."
"Đó là đương nhiên. Gia của chúng ta trông cũng không kém đúng không?" Lê Viện quay đầu lại, chợt thấy Trần Dịch Bắc ngoài cửa sổ, đứng dậy. "Nhị thúc."
"Ta có mấy chuyện muốn hỏi đại tẩu, không biết có thể nói riêng với tẩu không?" Tầm mắt Trần Dịch Bắc đảo qua cái bụng phẳng lì của Lê Viện.
Lê Viện quay người sang nói với Thanh Như bên cạnh "Ngươi đến phòng bếp xem có món điểm tâm nào ngon hay không. Ta có chút thèm."
"Vâng."
Trần Dịch Bắc bước vào, đi ngang qua Thanh Như. Sau khi vào trong, hắn khóa cửa lại.
"Nàng... Mang thai?"
Lê Viện đỏ mặt, nhẹ nhàng lắc đầu "Ta chỉ đang nói chuyện phiếm, chưa đến giai đoạn đó."
Trần Dịch Bắc khẽ thở phào. Cho dù có đối mặt với người trong hoàng cung, hay thậm chí là hoàng đế đương triều, hắn ta cũng không cảm thấy khẩn trương như vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡