Chương 16
"Ở trong mắt phu quân, ta chỉ biết xem mỗi thoại bản Tây Du Ký thôi đúng không? Ta không được xem quốc sách binh pháp sao?" Lê Viện hờn dỗi trừng hắn một cái.
Trần Dịch Sâm nhéo cằm cô, chụt một miếng xuống đôi môi đỏ diễm lệ.
"Xem quốc sách binh pháp thì có ích gì? Còn không bằng đọc thoại bản đông cung, học tập cách lấy lòng vi phụ"
"Đừng như vậy, sẽ có người nhìn thấy." Lê Viện đẩy hắn ra.
Ngón tay xinh đẹp được sơn móng hoa quả lướt qua trước ngực hắn, chẳng những không giống cự tuyệt, ngược lại như đang mời gọi thì đúng hơn.
"Có người thấy thì sao? Phu thê hoan ái làm chuyện nam nữ để nối dõi tông đường, ai có thể có ý kiến?"
Lê Viện nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Trần Dịch Sâm chợt hiểu ra. Nam nhân này mặc kệ là lúc nào, ở đâu đều có thể động dục được, đây chính là một ví dụ điển hình.
"Mặc ít như vậy là muốn quyến rũ ai? Là tên đệ đệ kia của ta, hay là vị hôn phu từ trong bụng mẹ của nàng?" Trần Dịch Sâm ôm lấy eo cô, bế cô ngồi lên trên bàn sách, vén chiếc váy lụa mỏng manh lên. "Vừa nhắc tới tên tiểu tử kia mà nàng đã chảy nước rồi? Không phải đang nghĩ bị hắn đâm đấy chứ?"
"Chàng đừng nói bậy. Rõ ràng... Rõ ràng là... Do chàng sờ soạng ta." Lê Viện ấm ức nói.
"Nước của nàng chảy là vì ai? Hả..." Vừa dứt lời, ngón tay liền cắm vào hoa huyệt.
"A..." Lê Viện nắm chặt lấy bờ vai của hắn. "Vì chàng... Vì phu quân... Ta chỉ muốn chàng... Phu quân... Đừng như vậy, sẽ bị thấy."
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
TruyenHD
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
TruyenHD
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
Trong thư phòng quanh quẩn âm thanh "Phốc phốc" dâm mĩ, nam nhân gầm nhẹ thọc vào rút ra, hận không thể dùng toàn bộ sức lực thao hỏng nữ nhân dưới thân.
Lê Viện ngậm chặt ngón tay, kìm nén tiếng rên của mình. Chỉ bật ra vài tiếng hừ hừ trong miệng, lúc này trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập tình du͙c.
Bộ dáng lẳng lơ hết cỡ kia của cô bị Trần Dịch Bắc nhìn thấy cực kỳ rõ ràng. Lần trước cô và Trần Dịch Sâm ở trong xe ngựa hoan ái, hắn ta chỉ thấy được qua loa không rõ lắm. Hiện tại toàn bộ quá trình đều được chứng kiến từ A đến Z vô cùng sống động.
Hắn ta thật sự hối hận. Mỹ nhân cực phẩm như thế, so với nữ nhân đầu gỗ Đường Ngọc Kiều thích làm bộ làm tịch kia, quả thật đẳng cấp khác nhau một trời một vực. Thế mà hắn ta lại có thể làm ra loại chuyện ngu ngốc là chắp tay nhường nàng cho kẻ khác.
"Đều bắn cho nàng. Sinh cho vi phu mười tám hài tử thôi được không?" Trần Dịch Sâm gầm nhẹ một tiếng, một lượng lớn tinh dich rót đầy đáy huyệt̠ Lê Viện.
"A " Lê Viện đã không biết chính mình cao trào bao nhiêu lần lần. Lúc này cô vô lực dựa trên người Trần Dịch Sâm. "Phu quân... Ta chết mất."
"Vi phu đã nói muốn làm nàng dục tiên dục tử. Sảng hay không sảng?"
"Sảng." Lê Viện xoa xoa khuôn mặt tuấn tú của hắn. "Nhưng mà, ta thật sự chịu không nổi. Phu quân, cho ta nghỉ ngơi một chút đi?"
"Chiều nay vi phu có việc, tối lại về thao nàng. Nàng ngoan ngoãn cho ta, không được đi trêu chọc tên tiểu tử Trần Dịch Bắc. Biết chưa?" Trần Dịch Sâm cảnh cáo nói.
"Ta vẫn luôn không ra khỏi sân nửa bước, đến hôm nay mới ra ngoài hít thở không khí một chút. Còn nữa, ta là nữ nhân của chàng, cái gì mà trêu chọc nhị thúc?" Lê Viện không cao hứng phản bác.
Trần Dịch Sâm hôn lên đôi môi đỏ của cô, vừa mới phóng thích nên giọng nói của hắn có chút khàn khàn, so với ngày thường càng thêm gợi cảm.