Chương 15
Cả người Trần Dịch Bắc cứng đờ.
Chỉ mới nghe thấy giọng nói của cô, cộng thêm cách xưng hô như liều thuốc kích thích, hắn ta đã cương.
Đột nhiên Lê Viện nhớ tới lúc nãy mình cởi áo ngoài, gương mặt đỏ bừng. Cô cầm lấy quần áo bên cạnh, e thẹn nói "Thời tiết hơi nóng, cho nên... Phiền đệ quay lưng lại một chút."
Trần Dịch Bắc ôn nhu mỉm cười, ánh mắt mang theo thâm tình nhìn cô.
"Nàng và ta đã là người nhà với nhau mà còn khách khí sao? Nếu thấy nóng thì đừng nên mặc nhiều quá. Cẩn thận không bị cảm nắng." Trần Dịch Bắc lấy đi áo ngoài trong tay cô.
Ngón tay chợt đụng phải mu bàn tay Lê Viện. Tức khắc, một dòng điện lan truyền khắp toàn thân. Lúc này cả người hắn ta còn nóng hơn so với nhiệt độ ngoài kia.
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
Lê Viện ngượng ngùng cúi đầu né tránh bàn tay của hắn ta.
"Nếu nhị thúc tới đây đọc sách, thì ta cũng không làm phiền đệ nữa."
Dứt lời, cô xoay người muốn rời đi.
Trần Dịch Bắc bước một bước ngăn cản đứng trước mặt cô.
"Sao Phỉ Nhi lại làm phiền được? Nàng cũng là tới đây để đọc sách mà. Vừa trông thấy ta đến, nàng đã vội vàng đi về rồi. Chẳng lẽ không muốn nhìn thấy ta ư?"
Lê Viện ngước mắt nhìn hắn ta, sau đó cúi đầu xuống "Nếu như bị người khác nhìn thấy sẽ nói lời không hay. Ta không muốn có người hiểu lầm."
"Cây ngay không sợ chết đứng, huống chi chúng ta không làm gì mờ ám còn sợ người khác lời ra tiếng vào sao? Chúng ta là người một nhà, sẽ không tránh khỏi việc thường xuyên gặp mặt."
"Nhị thúc vẫn nên gọi ta là đại tẩu đi Xưng hô như vậy không thích hợp lắm." Lê Viện cắn môi, biểu tình ảm đạm nói.
Từ góc độ của Trần Dịch Bắc, vừa vặn trông thấy bộ ngực to tròn của Lê Viện. Da thịt trắng nõn giống như loại mỡ dê hảo hạng, đẹp không tì vết. Dáng người mềm mại ẩn hiện dưới lớp áo ngoài mỏng manh. Thậm chí còn có thể thấy đầu núm vú màu hồng nhạt bên trong. Mồ hôi trên cổ nữ nhân trượt xuống, chảy dọc vào bên trong quần áo, phập phồng lên xuống theo hai bầu vú.
Ừng ực Hắn ta tưởng tượng chính mình biến thành giọt mồ hôi kia, tiến vào cơ thể nàng, liếm mút hai tiểu bạch thỏ dụ người đến chán mới thôi.
"Nàng thật sự muốn ta gọi là đại tẩu? Rõ ràng..." Ánh mắt Trần Dịch Bắc phức tạp nhìn cô.
"Ta vốn dĩ chính là đại tẩu của đệ." Lê Viện đỏ hốc mắt. "Không phải đệ muốn như vậy sao?"
"Nhưng ta hối hận." Trần Dịch Bắc nhíu mày nói. "Bây giờ ta biết hối hận rồi, có phải đã muộn không?"
"Có người tới." Nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, Lê Viện đưa tay đẩy Trần Dịch Bắc. "Đệ trốn đi trước đã, chờ ta đi rồi mới được ra. Đừng để cho người khác nhìn thấy."
"Chúng ta không làm cái gì." Trần Dịch Bắc không vui phản kháng.
"Nhưng miệng lưỡi thế gian vốn đáng sợ Xin đệ, đệ đi trốn đi Ta không muốn bị người ta nói ra nói vào." Lê Viện dùng đôi mắt tròn xoe khẩn cầu nhìn hắn ta.
Trong lòng Trần Dịch Bắc lập tức mềm nhũn, xoay người tìm chỗ trốn cho mình.
Toàn bộ bên trong thư phòng đều là kệ sách, hơn nữa thư từ bày đầy chi chít chằng chịt trên kệ, miễn là không đi sâu vào bên trong, thì sẽ không biết được bên trong còn có người.
"Phu nhân tới đây làm gì vậy?" Trần Dịch Sâm bước vào trong thấy Lê Viện đang đọc sách, ôm cô vào trong lồng ngực. "Ta về phủ không nhìn thấy nàng, hỏi hạ nhân mới biết nàng chạy đến thư phòng. Nơi này không có thoại bản mà nàng muốn đọc, về sau đừng tới đây nữa."