Chương 6
màng bội thu, Văn Tiêu đã tràn đầy mong đợi.
Nhưng muốn có được tương lai như vậy, đôi tay hắn bây giờ không thể ngừng lại.
Muốn có được điều gì đó, cần phải trả giá, hắn hiểu rõ đạo lý này, nên càng cuốc đất hăng say hơn.
Chỉ là bây giờ tuy đã quá trưa, nhưng trời vẫn còn rất nắng.
Mặt trời trên đỉnh đầu chói chang, vì là đất hoang nên không có bóng cây che chắn.
Văn Tiêu rất nhanh đã ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi trên trán chẳng kịp lau, cứ từng giọt từng giọt lăn xuống đất, thấm vào lòng đất dưới chân.
Áo vải bố trên người Văn Tiêu rất nhanh đã ướt sũng mồ hôi, vì thế hắn cởi phăng ra, đặt lên một tảng đá bên cạnh.
Đúng lúc này, đôi mắt nhạy bén của hắn bắt được một bóng người từ trong rừng đi ra.
Hắn vừa ngẩng đầu lên, liền thấy người phụ nữ kia cười khanh khách xách theo một ấm trà đi về phía này.
Không ngờ nàng lại mang nước cho mình, Văn Tiêu có chút kinh ngạc.
Ngày thường nàng lười đến mức chẳng muốn động đậy, nhiều lắm thì dọn ghế tre ra sân phơi nắng.
Thấy hắn thì dùng ngón tay chỉ trỏ chỗ này muốn cái mái che nắng trồng nho, chỗ kia lại muốn cái xích đu, hàng rào tre phải làm cao hơn, bảo hắn mua chút hoa về trồng ở cửa.
Tóm lại, miệng nàng động nhiều nhất, còn tay chân thì hễ có thể không động là không động.
Mang nước cho hắn?
Biết quan tâm người khác sao?
Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng tây rồi?
Có lẽ bị nàng sai khiến quá lâu, nhìn thấy hành động này của nàng, Văn Tiêu nhận lấy ấm trà nàng đưa, dốc một ngụm lớn.
Cái nóng khô khốc trong lòng như được dòng suối mát lạnh tưới qua, sảng khoái dễ chịụ Ngoài việc bị nàng sai bảo ra, hai người ngày thường chẳng có giao tiếp gì về mặt tinh thần.
Vì vậy, Văn Tiêu uống nước xong liền tiếp tục làm việc.
Nguyễn Kiều Kiều ngồi trên tảng đá bên cạnh ngắm nhìn bóng dáng hắn vất vả làm việc trên mảnh đất.
Vì Văn Tiêu đã cởi áo ngoài, chỉ mặc quần, ống quần còn xắn cao, nên vóc dáng hắn hiện ra rõ ràng.
Chậc..
Nguyễn Kiều Kiều đánh giá thân hình cường tráng của thiếu niên.
Hắn vung cuốc hăng say đào đất, đường cong cơ bắp trên cánh tay lại tràn đầy sức mạnh.
Làn da hắn rám nắng khỏe khoắn, vì mồ hôi thấm ướt nên dưới ánh mặt trời càng thêm bóng loáng, những giọt mồ hôi trong suốt chảy dọc theo cổ và sống lưng hắn.
Khung cảnh này thật đẹp Nhìn xem, quả nhiên đàn ông lúc nghiêm túc là đẹp trai nhất.
Nàng nhớ rõ lúc mới nhặt được hắn về, khuôn mặt nhỏ nhắn trông rất xinh xắn nhưng thân thể lại gầy yếụ Dù sao cũng là hoàng tử, người thừa kế ngai vàng tiềm năng, cả ngày chỉ biết cúi đầu đọc sách.
Cho dù có hoạt động thì nhiều lắm cũng chỉ đi vài bước trong tẩm điện, hơi đi xa một chút là có người hầu nâng đỡ, ra ngoài thì ngồi xe ngựa.
Vai không cần gánh, tay không cần xách, đến mặc quần áo cũng có cung nữ hầu hạ.
Vận động duy nhất có lẽ là bộ não quay cuồng đấu đá, lừa lọc lẫn nhaụ "Ký chủ, cô không có kế hoạch gì sao?" Hệ thống thấy nàng bây giờ mỗi ngày ngoài việc sai khiến tên hoàng tử mất trí nhớ này ra thì đúng là chẳng làm gì khác ngoài ăn uống ngủ nghỉ xả hơi.
Nó thật không quen nhìn thấy bộ dạng ham ăn lười làm nhàn nhã tự đắc của nàng như vậy.
"À..
Đương nhiên là có chứ " Nguyễn Kiều Kiều chống cằm, không chớp mắt nhìn chằm