⬅ Trước Tiếp ➡

nàng ta trắng ra không ít, mặt mũi nhìn cũng thuận mắt hơn, nhưng nhiều lắm cũng chỉ coi là thanh tú, so với vẻ đẹp của hắn thì chẳng khác nào một nha hoàn bưng trà rót nước.
Văn Tiêu tuy rằng làm mọi việc, nhưng cũng không phải là người chịu đựng giỏi.
Bị nàng ta sai khiến đến nỗi nước rửa chân cũng phải ngày ngày đổ cho nàng ta, trong lòng hắn không khỏi oán khí ngút trời mà nghĩ.
Đợi đến khi hắn biết được nước linh tuyền của nàng ta từ đâu mà ra, hắn nhất định sẽ đá nàng ta một phát, xây bếp khác, đường ai nấy đi Để nàng ta một mình lười biếng đến chết đói Trứng gà chiên vàng ruộm, hành lá xanh mướt thái nhỏ, lẫn trong hạt cơm trắng trong như tuyết, món cơm chiên trứng tuy đơn giản nhưng nhờ nguyên liệu tươi ngon, lại vừa được xào nhanh tay trên lửa lớn nên thơm nức mũi.
Nguyễn Kiều Kiều quả thật đói bụng, nàng tỉnh dậy đã lâu nhưng lười biếng chẳng muốn rời giường, cứ nằm ườn thêm một lúc.
Thế nên, chén cơm chiên trứng vơi đi rất nhanh, lúc này Văn Tiêu bưng bát chè đậu đỏ vừa nguội tới độ vừa miệng đặt trước mặt nàng.
"Kiều Kiều tỷ, uống chè đậu đỏ đi ạ, ta cho nhiều đường đỏ lắm." Nguyễn Kiều Kiều nhìn Văn Tiêu ngoan ngoãn, khẽ ừ một tiếng rồi nhận lấy chiếc muỗng sứ trắng từ tay hắn.
"À phải rồi, nhân lúc trời nắng đẹp, ngươi mang cái đệm giường đi giặt giúp tỷ." Nàng sai bảo một cách quen thuộc.
Văn Tiêu lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, hắn bước vào phòng nàng, quả nhiên thấy trên tấm ga giường có một vệt máu, mặt hắn thoáng sầm lại.
Nàng không chỉ ham ăn lười làm, mà còn đỏng đảnh.
Chê vải bố thô ráp ngủ không thoải mái, đệm giường chăn màn gối nệm đều phải dùng loại tốt.
Hắn ngày ngày vất vả làm lụng, khó khăn lắm mới tích cóp được chút tiền thì nàng đã cầm hết đi mua thứ lụa tốt nhất ở phường vải, mang về rồi sai hắn may ga giường vỏ chăn cho nàng.
Văn Tiêu ở nhờ nhà nàng, đã sớm quen với việc bị nàng sai bảo đủ thứ.
Vì vậy, việc may vá hắn cũng biết làm, tuy tay nghề không được tinh xảo nhưng cũng làm ra được cho nàng.
Sau đó, nàng chỉ dùng bộ chăn nệm đó.
Nhưng đến ngày đèn đỏ của phụ nữ, không tránh khỏi việc làm bẩn, nàng thì mười ngón tay chưa từng nhúng nước, nên đương nhiên lại là Văn Tiêu giặt giúp nàng.
May mắn là hai người ở nơi núi hoang, đường xá hiểm trở, trong núi lại thường xuyên có thú dữ lui tới, nên ngoài thợ săn ra thì hầu như không có ai qua lại.
Hắn ra bờ suối giặt quần áo, giặt vớ cho nàng cũng không lo bị ai nhìn thấy.
Văn Tiêu nhanh chóng giặt sạch chăn màn gối nệm của nàng rồi đem phơi.
Trong lòng hắn nhớ đến mảnh ruộng mới khai khẩn, liền chân trần đi qua đó.
Nhìn thấy hơn một nửa mảnh đất hắn vất vả mấy ngày trời mới khai phá được, còn một phần lớn vẫn là cỏ dại mọc um tùm, Văn Tiêu không khỏi thở dài.
Chỉ có một mình hắn làm việc, tốc độ vẫn quá chậm.
Nhưng cũng may là hắn sắp tích cóp đủ tiền mua một con trâụ Đến lúc đó có trâu giúp kéo cày, tốc độ sẽ nhanh hơn nhiềụ Văn Tiêu mơ màng nghĩ đến mảnh ruộng mới, hắn có thể trồng thêm nhiều rau dưa củ quả, còn có thể dành ra một khoảnh đất trồng lúa, bên cạnh đào một cái ao cá.
Không biết cá tôm được nuôi bằng nước linh tuyền sẽ có hương vị thế nào nhỉ?
Chỉ nghĩ đến cảnh mùa


⬅ Trước Tiếp ➡