"Yến phu nhân này..." Thư ký tức giận, nhưng đột nhiên lại không biết nên dùng từ ngữ gì để hình dung Cố Tuyết Nghi.
Nói cô vô lễ? Nhưng cố tình cử chỉ của cô đều tao nhã, giọng điệu lễ phép, hiện tại còn để cho bọn họ mang theo một phần hoa quả đi. Mặc dù trái cây này không phải là đồ đắt tiền.
Nói cô lễ phép? Túm lấy cổ Giang tổng rồi đánh. Phu nhân nhà ai dám làm như vậy?
Giang Việt không lên tiếng.
Anh ta cúi đầu mở nắp hộp.
Dâu tây bên trong còn mang theo giọt nước, đầu dâu tây đặc biệt đỏ, nhìn qua vô cùng hấp dẫn.
Giang Việt cầm lên một quả bỏ vào miệng.
Mẹ nó.
Còn rất ngọt.
Yến phu nhân này không chỉ biết nắm bắt tâm tình, co giãn có độ, còn có thể vừa đấm vừa xoa, đánh xong một gậy thì cho một viên đường để ăn
Trong đầu Giang Việt hiện lên hình ảnh Cố Tuyết Nghi đặt hộp dâu tây vào tay anh ta...
Đôi môi hơi mím chặt của cô đẹp hơn dâu tây trong hộp này.
Đáy lòng Giang Việt lập tức có chút cảm giác khác thường.
Nếu Giang Việt sớm nhìn thấy toàn bộ quá trình Yến Văn Bách bị đánh mấy ngày trước, anh ta sẽ biết, Cố Tuyết Nghi đánh xong cây gậy rồi cho viên "đường" này, cũng không phải là chỉ với mình anh ta.
Anh ta không phải là người đặc biệt.
"Trở về công ty." Giang Việt nói.
Thư ký đáp lời.
Nhưng rất nhanh Giang Việt sẽ biết, quyết định này của mình có bao nhiêu sai lầm.
Mười phút sau khi Giang Việt đặt chân lên tòa nhà Giang thị.
Nhân viên Giang thị mặt đầy hoảng sợ "Mặt Giang, Giang tổng làm sao vậy?"
Tin tức Giang Việt đến Yến gia, đương nhiên là không giấu được người trong cái giới này.
Lúc này Giang Việt cũng mới hiểu được mùi vị, một nắm đấm này của Cố Tuyết Nghi, nhìn không có khí lực lớn gì, cũng dễ dàng vẽ lên dấu chấm hết cho mọi chuyện.
Nhưng trên thực tế, lại làm cho trên mặt anh ta bị thương, còn không biết phải mất mặt bao lâu đây...
Giang Việt rất coi trọng thể diện.
Trên thực tế, ở trong cái vòng tròn này, có ai mà không coi trọng thể diện?
Giang Việt đành phải hạ khẩu lệnh.
Không thể nghị luận Giang Việt, cũng không thể nghị luận Yến gia cùng Cố Tuyết Nghi.
Nhắc tới Yến gia kia, không phải nhắc tới chuyện Giang Việt đi ra từ Yến gia, sau đó mặt sưng lên sao?
Mà người vất vả cũng không chỉ có Giang Việt, còn có mấy đại lão phải giao tiếp với anh ta.
Dấu vết trên mặt Giang Việt tím tái, còn có một chút sưng lên rõ ràng. Nếu nhìn lâu rồi, còn có chút giống như bị ong đâm mặt hay lưu truyền trên mạng … Nhưng cố tình bọn họ không thể nhắc tới, càng không dám cười.
Giang Việt cũng chưa từng phát hiện da mặt mình lại có thể dày như vậy, dãi nắng dầm mưa, ngược lại có thể nhịn xuống.
Chờ bận rộn xong công việc, vết thương trên mặt cũng tốt hơn một chút, Giang Việt mới trở về Giang gia một chuyến.
Giang Tĩnh cũng đang ở trong nhà dưỡng thương, không có việc gì thì nằm trên giường, ăn cơm cũng đều để người giúp việc bưng đến tận giường. Người không biết còn nghĩ cậu ta sống không được bao lâụ
Chờ nghe thấy nói Giang Việt trở về, Giang Tĩnh mới vội vàng xuống giường, sợ bị anh trai bắt được bộ dạng cá muối này của mình, sau đó lại bị đánh một trận là xong đời.
"Anh hai, trà, ngài uống chút trà..." Giang Tĩnh bưng tách trà từ phòng bếp đi ra.
Chờ đối mặt với Giang Việt, Giang Tĩnh sửng sốt "Anh hai, anh cũng bị đánh?”
Giang Việt "..."
Trong lòng Giang Tĩnh âm thầm líu lưỡi, trong lòng tự nhủ quả nhiên không phải là cậu ta không được, cũng không phải là do cậu ta không có cốt khí. Là do chị dâu của Yến Văn Bách quá lợi hại
Giang Việt cũng biết Giang Tĩnh này ngoài miệng nói chuyện không có mấy câu dễ nghe, phỏng chừng cũng chính là bởi vì như vậy nên mới đánh nhau với Yến Văn Bách.
Vừa nhìn như vậy, quả thật là Giang Tĩnh đáng bị đánh.
Một tay Giang Việt nâng chén trà.