⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Triều là trung tâm của Yến gia, anh không còn nữa, không nghĩ tới ngược lại Cố Tuyết Nghi lại chống đỡ lên. Thật sự bình tĩnh cũng được, miệng cọp gan thỏ cũng được, ít nhất cô đã chiếm thế thượng phong. Đổi lại là người khác ở dưới tình cảnh như vậy, chỉ sợ đã sớm bối rối không biết làm sao ... Càng đừng nói đến chuyện đứng ở trước mặt Giang Nhị như anh ta.
"Ý của Yến phu nhân là..."
Yến Văn Bách nhìn Giang Việt, nhất thời cảm thấy trên đầu anh ta dâng lên một chữ lớn đỏ thẫm nannan nguy hiểm.
Nhưng hiển nhiên đối với chuyện này, bản thân Giang Việt hoàn toàn không biết gì cả.
Cố Tuyết Nghi đứng dậy.
Hô hấp của Yến Văn Bách lập tức chậm lại.
Lấy dây lưng đánh người.
Quá tổn hại mặt mũi của Giang Việt.
Cố Tuyết Nghi không chút để ý nghĩ, sau đó siết chặt bàn tay, nắm thành quyền.
Một tay cô túm lấy cổ áo âu phục của Giang Việt.
Thư ký choáng váng tại chỗ.
Này này, đây là muốn là gì?
Giang tổng cũng đã thả cho cô một con ngựa, không đánh phụ nữ. Chẳng lẽ cô còn muốn đánh Giang tổng?
Giang Việt chú ý tới động tác của Cố Tuyết Nghi, nhưng anh ta nở nụ cười, không có động tác nào khác.
Cô ngược lại rất che chở cho Yến gia.
Phụ nữ, khoa chân múa tay, không có khí lực gì. Đánh một quyền cũng không có gì. Mà quả thật cũng là do anh ta muốn lấy thế áp người trước ... Để cho cô đánh một quyền thì đánh...
"Phanh."
Tay trái của Cố Tuyết Nghi túm lấy cổ áo kéo mạnh, lập tức một quyền đánh vào mặt Giang Việt.
Mẹ nó
Đau
Thật sự là mẹ nó đau
Giang Việt đơ một giây.
Đã nhiều năm Giang Việt không để cho người ta túm cổ áo, hôm nay còn nếm được nắm đấm của phụ nữ, mẹ nó còn rất cứng rắn...
Thư ký vội vàng đi lên đỡ anh ta.
Giang Việt còn có chút không thể phục hồi tinh thần.
Mày Cố Tuyết Nghi hơi nhíu lại, cúi đầu nhẹ nhàng xoa xoa xương ngón tay ửng hồng của mình, nói "Được rồi, Giang tiên sinh có thể đi."
Giang Việt há miệng, luôn cảm thấy mình phải nói gì đó, nhưng chờ thật sự há miệng, lại đột nhiên không biết nên nói cái gì.
"Giang tổng, Giang tổng không sao chứ?" Thư ký lo lắng.
Giang Việt đẩy thư ký ra "Không sao."
Anh ta dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng chống lên hai má, muốn nói "một chút vết thương nhỏ", nhưng đầu lưỡi vừa mới đâm lên ... Fuck. Sao mẹ nó còn đau hơn?
Giang Việt đành phải nuốt lời trở về.
"Hiện tại ... Hòa nhaụ" Giang Việt vẫn bày ra bộ dạng phong độ thân sĩ, chờ nói xong câu đó, thoáng cái lời nói kế tiếp của anh ta cũng thuận lợi hơn nhiềụ
"Bây giờ Yến tổng không ở thủ đô, nếu Yến phu nhân có chỗ nào cần giúp đỡ, cũng có thể tới tìm tôi."
"Gia nghiệp của Yến gia lớn, có cấp dưới đắc lực, có đông đảo người thân… Không phiền Giang tiên sinh." Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói.
Giang Việt nhịn không được thở dài.
Thật đúng là một chút đồ vật cũng không chịu lộ ra, tuyệt đối không chịu yếu thế.
"Vậy Giang mỗ cáo từ trước." Giang Việt quay đầu đi ra ngoài.
Chờ đi được một nửa, Cố Tuyết Nghi lên tiếng gọi anh ta lại "Đem đĩa dâu tây mới rửa kia, mang cho Giang tiên sinh. Không thể để cho Giang tiên sinh đến một chuyến vô ích."
Nữ giúp việc đang đứng ngây ngốc tỉnh táo, vội vàng bỏ dâu tây vào hộp, đưa cho Cố Tuyết Nghi.
Sắc mặt thư ký đã thối đến chết. Nhưng Giang tổng không phát tác, đương nhiên cũng không tới phiên anh ta phát tác.
Cố Tuyết Nghi đi tới trước mặt Giang Việt, đem hộp dâu tây đặt trong tay anh anh "Giang tiên sinh đi thong thả."
Nghi thức là hoàn hảo.
Không phải là nói không chuẩn bị trà chiều cho anh ta sao?
Sao bây giờ lại đưa rồi?
Giang Việt nhất thời cũng không biết cô đang châm chọc chính mình hay là thật lòng muốn anh ta mang theo "quà tặng" trở về...
Giang Việt cầm hộp dâu tây, cứ như vậy một đường đi ra ngoài, trở lại trong xe.
⬅ Trước Tiếp ➡