Chương 7
của Khinh Hồng Các về.
Sau đó, mỗi khi hồi phủ, nơi hắn đến nhiều nhất chính là Tử Diệp Hiên nơi Minh Nguyệt ở.
Mà nàng, Sở Vương Phi được thánh thượng tự mình hạ chỉ, cưới hỏi đàng hoàng chỉ là một người bị chê cười.
Thẩm Sơ Vi hít sâu một hơi, ra lệnh cho chính mình không được nghĩ nhiềụ "Thu Lộ, chuẩn bị nước đi." Sở Vương Phủ diện tích rất lớn, đương nhiên có nhà tắm hoa mỹ tinh xảo.
Có điều một khi Tiêu Hồng Dữ hồi phủ, Thẩm Sơ Vi sẽ ngoan ngoãn ở trong Toái Trúc Hiên, không đi nơi nào cả.
Bởi vậy, Thu Lộ liền đến thu xếp ở tịnh thất sau tẩm điện.
Ngâm mình trong làn nước nóng, Thẩm Sơ Vi nghĩ lại cảnh vừa rồi trong mơ.
Nghĩ nghĩ, khóe môi của nàng dần chất hiện một nụ cười dịu dàng vui vẻ.
"Vương phi, nước lạnh rồi, ta kêu bọn họ thêm một chút nữa." Thu Lộ nói rồi buông khăn, bước ra khỏi bình phong.
Thẩm Sơ Vi chìm vào trong hồi ức, hồn nhiên không hay biết gì.
Không lâu sau, một người im hơi lặng tiếng đi từ ngoài vào.
Hắn mặc một bộ bào màu lam, khuôn mặt tuấn lãng, bước đi thong dong.
Nhìn nữ tử khuynh quốc khuynh thành trong làn sương mù rũ tóc bên ngoài thùng gỗ, tấm lưng trắng nõn không tì vết, tựa như món đồ sứ tốt nhất.
Ánh mắt của người vừa tới sâu thêm mấy phần, hắn đến gần, đứng phía sau Thẩm Sơ Vi, không chút tiếng động nhìn nàng.
Từ góc độ của hắn có thể thấy hai ngọn núi cao ngất trắng như tuyết của nữ tử, xuyên qua làn nước lăn tăn là hai viên hồng ngọc chói mắt, chỉ mới nhìn một cái liền thấy ngứa ngáy khó chịu trong lòng.
Đi xuống là cái bụng trắng noãn và bộ phận sinh dục hơi thoánng thấy lông dưới đáy nước, lờ mờ nhìn không rõ lắm.
Nhưng hắn biết nơi đó có phong cảnh gì, dù sao, hắn cũng đã tận mắt nhìn thấy rồi.
Nước ngày càng lạnh, Thẩm Sơ Vi quay đầu muốn gọi Thu Lộ, thế nhưng vừa thấy người đứng ở phía sau thì sắc mặt lập tức trắng bệch, hơi run rẩy.
"Vương gia." Nàng nhẹ giọng gọi một tiếng.
Tiêu Hồng Dữ từ trên cao nhìn xuống nàng thật kỹ, trước đây, hắn vẫn luôn cho rằng, đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận trời sinh lãnh đạm rụt rè, nhưng ai biết ban ngày ban mặt mà chính tai hắn lại nghe thấy nàng gọi tên của một người.
Giọng điệu dịu dàng lưu luyến đó..
không che giấu được tình ý..
Tuy hắn không yêu nàng, nhưng trong lòng nữ nhân của mình lại có người khác, loại chuyện này khiến trái tim hắn xuất hiện một chút không vui.
Nghĩ đến chuyện này, Tiêu Hồng Dữ không nói không rằng mà nắm lấy đôi ngực của nữ tử.
"Vương gia.." Thẩm Sơ Vi lập tức cứng đờ cả người, nàng lùi về sau theo bản năng nhưng thau tắm cũng không lớn lắm, mà cánh tay của Tiêu Hồng Dữ lại cực kỳ dài.
Cánh tay rắn như thép của hắn đè chặt bả vai nàng lại, một cái tay khác lại bắt đầu nắm ngực nàng mà vuốt ve.
"Vương gia, không được.." Thẩm Sơ Vi cắn môi cự tuyệt.
Tiêu Hồng Dữ quyết định ngoảnh mặt làm ngơ với phản ứng của nàng, hắn khẽ cười nói "Nói đến đây, bổn vương còn chưa từng tắm cùng Vương phi đâụ" Dứt lời, hắn liền cởi giày bước chân vào trong thùng.
Thau tắm không lớn lắm nên sau khi hắn đi vào liền trở nên cực kỳ chật chội.
Nước ấm tràn xuống đất ào ào, mà hắn vẫn tiếp tục động tác.
Bàn tay nắm lấy bầu ngực tròn trịa của Thẩm Sơ Vi, nhanh