⬅ Trước Tiếp ➡

quá ấm áp, Thẩm Sơ Vi liền ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Trong lúc mơ mơ màng màng, nàng vẫn luôn có thể nghe thấy tiếng tim đập của hắn, từng chút từng chút, ổn định có lực khiến nàng an tâm.
Sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Sơ Vi bị cảm giác khác thường trên chân gọi tỉnh.
Nàng cúi đầu, chỉ thấy Thạch Quân đang ngồi xổm bên chân nàng, trong tay là thảo dược đã nhai nát, đắp lên nơi bị thương của nàng.
Động tác của hắn cực kỳ tỉ mỉ, bàn tay to lớn cầm bàn chân ngọc trắng như tuyết của nàng, giống như đang cầm một món đồ quý giá.
Sau khi đắp thuốc xong, hắn lại cẩn thận mang vớ giày cho nàng, dịu dàng nói "Thảo dược này có công dụng làm tan máu bầm, sau khi ngươi trở về, chăm sóc nửa tháng thì vết thương sẽ tốt lên." Thẩm Sơ Vi ngơ ngẩn nhìn hắn, một tia nắng sớm chiếu lên mặt Thạch Quân, làm nổi bật khuôn mặt như ngọc của hắn, trong sáng xuất trần.
Đúng là mỹ nam mà Nàng âm thầm khen ngợi.
Hai người ăn xong rồi Thạch Quân hái quả dại, đang lo lắng nên ra ngoài thế nào thì đột nhiên, bên ngoài truyền đến từng trận tiếng hô.
"Tiểu thư " "Thẩm tiểu thư " Thẩm Sơ Vi vui vẻ, vội cười nói "Thạch Đầu ca ca, người của nhà ta tới tìm ta rồi." "Ừ." "Huynh đi theo ta đến Thẩm phủ được không?
Huynh đã cứu ta, cha mẹ ta chắc chắn sẽ gặp mặt đa tạ huynh." "Trung Nghĩa Hầu phủ.." Thạch Quân nhướng mày, cười nhạt một tiếng.
"Ôi, làm sao huynh biết?" "Ta cũng nên đi rồi." Thạch Quân không giải thích mà tự mình đứng lên, đi ra ngoài hang.
"Thạch Đầu ca ca, đừng đi " Thiếu nữ chín tuổi vội vàng gọi, trên mặt của nàng tràn ngập nôn nóng và không muốn, con ngươi xinh đẹp cũng lóe nước mắt.
Nàng giãy giụa ngồi dậy, đi theo bước chân của hắn.
Nhưng vì chân bị thương nên không đi được mấy bước đã đau đến té ngã trên đất.
"Không được đi.." Nàng khóc lóc cầu xin hắn.
Rõ ràng chỉ là bèo nước gặp nhau, quen biết chỉ có một đêm nhưng giờ phút này ở trong lòng Thẩm Sơ Vi lại khổ sở như bị dao cứa.
Lúc đó, nàng vẫn không biết cảm xúc mãnh liệt này tới từ đâu, trong lòng chỉ tràn đầy tiếc nuối.
Mà sau này, trong những năm tháng nhớ nhung hắn, cuối cùng nàng cũng dần hiểu rõ đó là vì yêụ Vào thời điểm nàng còn chưa biết tình yêu là thứ gì, nàng đã yêu hắn.
"Vương phi, ngài mau tỉnh lại đi.." Bên mép giường, Thu Lộ vẫn không ngừng khóc lóc.
Nàng không biết đã xảy ra chuyện gì, tiểu thư chỉ đi dạo trong vườn thôi mà, sao vừa chớp mắt đã bị đưa về trong tình trạng cả người ướt đẫm như vậy chứ?
Hơn nữa, người đưa nàng trở về lại chính là vị Vương gia mặt lạnh kia.
Cái người mà mỗi lần Vương phi vừa nghe đến tên hắn liền im lặng không nói tiếng nào, vẻ mặt lại rất đau khổ.
"Vương phi, ngài đừng làm ta sợ.." Thu Lộ khóc đến khàn cả giọng thì Thẩm Sơ Vi mới chậm rãi tỉnh lại.
Vừa mở mắt, đầu tiên nàng phát ngốc nhìn trần nhà một lát, sau đó khàn giọng hỏi "Vương gia đâu?" "Vương gia, ngài ấy.." Thu Lộ ngập ngừng, một lúc lâu sau cũng không phát ra tiếng.
Thẩm Sơ Vi chỉ nhìn vẻ mặt của nàng một cái liền hiểu được.
Tiêu Hồng Dữ, đương nhiên đã đến Tử Diệp Hiên.
Hơn một năm trước sau khi bọn họ đại hôn không bao lâu, hắn đã nhấc kiệu mềm đón Minh Nguyệt cô nương đứng đầu bảng


⬅ Trước Tiếp ➡