Chương 15
Hồng Dữ nói, quét mắt lên bàn một cái, cười nói "Đúng lúc bổn vương cũng chưa dùng bữa, vậy cứ ăn cùng Vương phi đi." "Vâng.
Thu Lộ, thêm một bộ chén đũa rồi kêu người đưa thêm một ít thức ăn." Từ xưa đến nay bữa tối của Thẩm Sơ Vi không nhiều lắm, chủ yếu là những món thanh đạm, mà theo nàng biết, Tiêu Hồng Dữ lại khá thích ăn đồ mặn.
Nhóm đầu bếp của Vương phủ rất thông minh, bình thường Tiêu Hồng Dữ ở trong phủ, không phải trong thư phòng dùng bữa thì cũng là Tử Điệp Hiên, vậy mà hôm nay lại tới phòng của Vương phi.
Rất nhanh đã có hạ nhân đưa thức ăn bình thường Tiêu Hồng Dữ thích đến.
Sau khi thêm đồ ăn, bàn ăn liền đầy ắp.
Ánh trăng đã lên cao lại có mỹ nhân ở cạnh, Tiêu Hồng Dữ liền có hứng, cười nói "Vi Nhi, uống hai ly cùng bổn vương nào." Vốn Thẩm Sơ Vi muốn từ chối nhưng khi nhìn thấy ý cười dịu dàng trong mắt hắn thì lời nói sắp ra khỏi miệng lại bị nuốt vào.
"Vâng, Vương gia." Nha hoàn châm rượu xong thì hai người cũng uống chậm rãi.
Tửu lượng của Tiêu Hồng Dữ rất tốt, càng uống càng tỉnh.
Thẩm Sơ Vi thì ngược lại, vừa uống ba ly thì khuôn mặt xinh đẹp liền đầy ánh mây đỏ hồng, xinh đẹp mềm mại.
Vốn là thiếu nữ mới 16 tuổi, dù sao đi nữa cũng là một đứa trẻ nên khi uống rượu, sự đoan trang bình thường cũng giảm bớt, tăng thêm nét ngây thơ của trẻ con.
Cơm xong, Tiêu Hồng Dữ cho tất cả hạ nhân lui ra, ôm Thẩm Sơ Vi ngồi xuống giường cạnh cửa sổ.
"Vi Nhi." "Ưm?" Thiếu nữ mê man trong men say, con ngươi lại rưng rưng như hồ nước xuân.
Khi nói chuyện thì nhả khí như lan , mùi rượu trong cái miệng nhỏ nhắn xông vào mũi, mùi thơm ngào ngạt lại say lòng người.
Nhả khí như lan hơi thở của thiếu nữ thơm như hương hoa lan Tinh thần của Tiêu Hồng Dữ chấn động một cái, cúi đầu xuống liếm mút miệng của nàng.
Mỹ nhân uống say nên rất ngoan ngoãn, nàng dựa ngực hắn, im lặng không giãy giụa, mặc cho hắn hôn.
Vốn dĩ Tiêu Hồng Dữ chẳng muốn làm gì cả, chỉ là bỗng nhiên nhớ đến việc nàng đang bệnh, đột nhiên nảy lòng tham mà tới nhìn một cái.
Nhưng khi ăn cơm, uống rượu xong thì hắn lại không khống chế được.
Ăn cái miệng nhỏ thơm ngọt của nàng xong, Tiêu Hồng Dữ tiếp tục đi xuống theo cái cổ trắng tinh của nàng, liếm hút đắm đuối.
Da thịt của Thẩm Sơ Vi vô cùng mềm mại và nhạy cảm, hắn không dùng bao nhiêu sức lực mà cổ và trước ngực của nàng đã xanh tím một khoảng.
Dấu hôn lần trước mới mờ đi thì bây giờ dấu mới lại phủ khắp, làm bậy trên cơ thể nhỏ nhắn trắng trẻo của nàng khiến người ta vừa liếc mắt một cái đã nóng người dưới.
Vốn dĩ Tiêu Hồng Dữ uống rượu xong thì vô cùng tỉnh táo, nhưng nhìn thấy bầu ngực nửa lộ ra của nàng thì dục vọng lập tức dâng lên, vì thế hắn đặt Thẩm Sơ Vi lên trên giường, vội vàng cởi quần áo cho nàng.
Hắn cởi áo ngoài và áo trong thì cái yếm của Thẩm Sơ Vi lộ ra ngoài.
Khác với quần áo lịch sự tao nhã bên ngoài; cái yếm này màu đỏ rực, ở trên thêu hoa văn uyên ương nghịch nước, đường may dày đặc, tay nghề tỉ mỉ, vừa nhìn liền biết tốn rất nhiều công sức.
Màu da của nàng tinh tế như tuyết, khoác lên người màu đỏ không chỉ tạo nên cảm giác diễm lệ, mà còn tôn lên