Chương 14
thể nào tin.
Tiêu Hồng Dữ vừa uống trà, vừa lợi dụng hơi nước lượn lờ mà im lặng nhìn nàng.
Sở Vương phi hắn cưới hỏi đàng hoàng luôn mặc quần áo lịch sự tao nhã.
Hôm nay, trên mái tóc đen là chiếc trâm cài mặt trăng đơn giản, ở giữa là một con bướm và ngọc trai, rơi xuống vài chuỗi ngọc.
Trên người nàng khoác một chiếc áo họa tiết hoa mai, ớ dưới là váy tơ sáu cúc, một bộ trang phục đơn giản đến sạch sẽ được mặc lên người nàng, vừa thanh nhã thoát tục, vừa như thần tiên phi tử.
"Lại đây ngồi, trong nhà của mình thì không cần câu nệ như vậy." Tiêu Hồng Dữ cười nhạt nói.
"Tạ Vương gia." Thẩm Sơ Vi ngồi lên ghế, vẫn cúi đầu như cũ, Tiêu Hồng Dữ chỉ thấy hoa tai xanh biếc của nàng lay động nhẹ nhàng, khiến trái tim hắn ngứa ngáy.
Hắn lấy lại bình tĩnh, hỏi "Thái y nói như thế nào?
Thân thể nàng có tốt không?" "Tạ vương gia quan tâm, thiếp thân không sao cả." Dáng vẻ này của nàng vô cùng dịu dàng và hiền thục, cũng không biết vì sao, Tiêu Hồng Dữ vẫn luôn nhớ tới hình ảnh ở ven hồ ngày hôm qua.
Im lặng một lát, Tiêu Hồng Dữ hỏi "Vương phi có muốn nói gì với bổn vương không?" Thẩm Sơ Vi nghe vậy, ngẩng đầu nhìn sang hắn theo bản năng.
Chỉ thấy vẻ mặt của Tiêu Hồng Dữ rất bình tĩnh, trên mặt là sự quan tâm, dáng vẻ tuấn mỹ mặc một bộ cổn phục màu xanh lá, tạo cảm giác không thể nhìn thấu được.
Trong lòng nàng suy nghĩ rất nhiều thứ, khi đến môi lại chỉ có thể nói một câu nhẹ nhàng.
Cột phục lễ phục của vua chúa thời xưa "Trời lạnh, Vương gia phải chăm sóc cơ thể." Nàng vừa dứt lời thì Tiêu Hồng Dữ yên lặng nhìn nàng trong chốc lát, trong mắt có loại cảm xúc không biết là thất vọng hay là một thứ gì khác.
Cuối cùng, hắn chỉ cười lạnh nhạt, nói "Vất vả cho Vương phi phải lo lắng rồi." Mấy ngày kế tiếp, Tiêu Hồng Dữ cũng không đến Toái Trúc Hiên nữa.
Mà Thẩm Sơ Vi cũng trở nên bình tĩnh như lúc trước, vẫn luyện chữ vào buổi sáng, buổi chiều thì vẽ tranh, đọc sách hoặc đánh cờ một mình, cuộc sống trôi qua cũng bình an thoải mái.
Nàng cho rằng với thái độ lạnh lùng khi rời đi hôm đó thì sợ rằng Tiêu Hồng Dữ rất lâu sẽ không đến nữa.
Nhưng ai biết được, hôm nay mới vừa đến giờ Dậu, nàng đang dùng bữa thì hắn lại bất ngờ tới.
Thẩm Sơ Vi nghe âm thanh nên đứng dậy, thấy Tiêu Hồng Dữ đã đi tới cửa, hắn khoác một bộ áo bào trắng, trên hông là đai lưng bằng bạch ngọc, trên đầu là một cây trâm ngọc hình rồng, khác với sự xa hoa lúc trước, lúc này trên người hắn tỏa ra phong độ nhẹ nhàng, tiêu sái không cưỡng lại được.
Trong lòng Thẩm Sơ Vi đập loạn, một hình bóng chợt lóe qua trong đầu nhưng lại tan biến đi rất nhanh.
"Vương gia." Nàng sửa soạn trang phục để hành lễ.
Tiêu Hồng Dữ nhìn nàng, ánh đèn trong phòng chiếu lên nửa bên sườn mặt của Vương phi, ngũ quan của nàng tuyệt mỹ không chút tì vết, chuyển động dưới ánh đèn lại như ảo mộng, xinh đẹp vô cùng.
Không hổ là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận, mỗi cái nhấc tay đều vô cùng thu hút.
Tiêu Hồng Dữ đỡ nàng lên, dịu dàng nói "Dạo gần đây bổn vương bận nhiều việc nên không đến thăm Vương phi, cơ thể nàng có khá hơn chưa?" "Khiến Vương gia lo lắng rồi, thiếp thân đã rất khỏe." "Ừ, vậy thì tốt." Tiêu