⬅ Trước Tiếp ➡

của hắn.
Lúc này Tiêu Hồng Dữ mới bắt đầu chuyển động, hắn thẳng lưng, nhanh chóng rút ra rồi chậm rãi đi vào, không ngừng đánh vào vách thịt mềm bên trong của nàng.
"A.." Từng đợt tê dại truyền tới từ nơi giao nhau của hai người, Thẩm Sơ Vi cũng cảm thấy sung sướng.
Nàng phối hợp với động tác của hắn theo bản năng, ngâm nga rên rỉ, vòng eo cũng chậm rãi chuyển động.
Nhẹ chút..
Thiếp thân không chịu nổi..
A.." Trong giọng nói mềm mại của nàng mang theo một chút câu dẫn, khiến Tiêu Hồng Dữ ngày càng sung sức.
Hắn nhìn chằm chằm người dưới thân, dần dần không khống chế sức mạnh nữa mà làm tận hứng.
"Vi Nhi, rên rỉ lên." Ha.." "Gọi bổn vương, lớn tiếng một chút." Trong lúc cảm xúc đang dâng lên mãnh liệt "Vi Nhi thật ngoan, bổn vương rất vừa lòng." Đau xót căng cứng không ngừng truyền tới từ thân dưới, thành thân đã hơn một năm nhưng đây là lần đầu tiên..
nàng cảm nhận được sự ngọt ngào khi mây mưa.
Sáng sớm hôm sau, lúc Thẩm Sơ Vi mở mắt xoa bóp cái eo đau nhức thì bên cạnh đã không còn một bóng người.
"Vương phi, ngài tỉnh rồi, Vương gia đã sớm lên triềụ Hắn có lòng dặn dò rằng đêm qua ngài rất mệt, không cần gọi ngài dậy sớm, cho ngài ngủ nhiều một chút." Trong giọng nói của Thu Lộ không che giấu được ý cười, những nha hoàn hầu hạ ở sau nàng cũng vui mừng đầy mặt.
Nếu đã được chuyển đến Toái Trúc Hiên thì đương nhiên cũng sẽ mong chủ tử tốt đẹp, tiếng động trong phòng đêm qua lớn như vậy, các nàng giữ ở bên ngoài cũng nghe được rất rõ ràng, sau này trong Vương phủ các nàng sẽ không cần cúi đầu làm người nữa.
Trước mặt hạ nhân, dù Thẩm Sơ Vi hơi ngại ngùng nhưng trên mặt nàng vẫn che giấu rất tốt.
Nàng mang vẻ mặt bình tĩnh mà đứng dậy thay quần áo, sau khi ăn cơm xong, Thu Lộ hỏi "Vương phi.
Đỗ thái y chờ ở bên ngoài đã lâu, cần mời hắn tiến vào chứ?" Thẩm Sơ Vi gật đầu "Cho mời." Tiểu nha hoàn tự ra ngoài mời người, không lâu sau đó, Đỗ Hành đã xốc mành tiến vào.
Hắn là con út của Đỗ Nhược ở tiền viện, bây giờ đang nhậm chức ở Thái Y Viện, con kế nghiệp cha đã rất nhiều năm.
Đồng lão thái quân của Trung Nghĩa Hầu phủ khỏe mạnh như vậy cũng nhờ vào hắn, Thẩm Sơ Vi cũng xem như đã quen biết hắn từ trước, trước khi lấy chồng từng gặp qua vài lần.
"Thần tham kiến Vương phi, Vương phi vạn an." Đỗ Hành đi vào, dập đầu theo quy củ.
"Đỗ đại nhân miễn lễ.
Thu Lộ, ban thưởng ghế ngồi." "Tạ Vương phi, thần không dám." Thẩm Sơ Vi mỉm cười hỏi "Sao hôm nay Đỗ đại nhân lại rảnh rỗi đến đây vậy?" "Bẩm Vương phi, sáng sớm nay Vương gia đã sai người vào Thái Y Viện truyền lệnh, nói thân thể của Vương phi không khoẻ nên gọi vi thần đến đây, thần không dám không nghe." Thẩm Sơ Vi nghe vậy, hơi ngẩn người.
Hôm qua sau khi Thu Lộ truyền lời với quản gia thì Thái Y Viện đã lập tức phái người tới rồi.
Ai ngờ nàng lại trùng hợp rơi xuống nước, chờ sau khi cứu lên thì kê một đơn thuốc phong hàn cho nàng.
Có điều hôm qua nàng cứ mơ màng, uống nửa chén thuốc đã ngủ mất, giấc ngủ kia lại rất hỗn loạn.
Sau khi mơ thấy chuyện cũ vào năm chín tuổi thì Tiêu Hồng Dữ đã không chút tiếng động vào tịnh thất, làm nàng..
Thẩm Sơ Vi âm thầm thở dài, không hề nghĩ nhiềụ Nàng vươn tay, đợi


⬅ Trước Tiếp ➡