Chương 11
tên nô tài nào dám nhìn lén?" Nói xong, hắn tiện tay khoác một chiếc áo ngoài lên người, cứ như vậy mà ôm nàng ra ngoài.
Hắn bước rất dài, lúc di chuyển thì gậy thịt thô to từng chút đút vào sâu trong thân thể của Thẩm Sơ Vi, khiến nàng không ngừng run rẩy.
"Vương gia..
Chậm một chút.." Da thịt của nàng trời sinh đã non mịn, chỗ giữa chân vô cùng mềm mại, lúc này lại bị phần lông thô cứng của hắn cọ xát nên vừa ngứa vừa đaụ Càng đừng nói đến sâu trong hoa nguyệt đã sớm bị gậy thịt cắm liên tục đến co rút lại, căng đau không chịu nổi.
"Vương gia, Vương phi." Hai người dính lấy nhau ra khỏi phòng tắm thì nha hoàn và hạ nhân hầu hạ bên ngoài lập tức quỳ xuống đầy đất.
Bọn họ đã sớm nghe thấy tiếng động nên đương nhiên cũng biết giờ phút này hai chủ tử không mặc gì cả, còn đang làm chuyện nam nữ ở trong phòng, vì thế đều cúi đầu xuống đất, không dám tạo ra hành động nhỏ nào.
"Canh giữ ở bên ngoài, không có lời căn dặn của bổn vương thì bất cứ kẻ nào cũng không được vào." "Tuân lệnh." Dặn dò xong, Tiêu Hồng Dữ liền ôm Thẩm Sơ Vi đi về hướng tẩm điện.
Mỗi một bước đi, bầu ngực trơn trượt của thiếu nữ trong lòng cũng nảy lên một cái, cọ tới cọ lui lên ngực hắn.
Khó khăn lắm mới tới giường, Tiêu Hồng Dữ thả Thẩm Sơ Vi xuống.
Ngay sau đó cũng buông mình theo, đôi mắt như nước mùa thu, hai má như mây, miệng nhỏ bị hôn đến sưng tấy, một sợi nước bọt trong suốt chậm rãi chảy theo khóe miệng, dáng vẻ quyến rũ nàng không tự nhận ra được.
Tiêu Hồng Dữ cúi đầu, để hai ngọn đồi vừa rồi còn cọ cọ khiến hắn nóng rực vào miệng mà liếm mút.
"A.." Thẩm Sơ Vi tê dại, vặn vẹo không ngừng theo bản năng.
"Hai nụ hoa này của Vương phi khiến bổn vương nhớ tới anh đào ăn vào mùa hè." "Vương gia, ưm.." Tiêu Hồng Dữ cắn mút "chậc chậc", cười hỏi nàng "Vương phi đã từng ăn chưa?" "Ư..
Thiếp thân đã quên.." Bây giờ nàng bị hắn chơi đến quên trời quên đất, nào còn tâm tư để suy nghĩ nữa?
"Đợi đến hè sang năm, bổn vương sẽ sai người đưa hai rổ cho Vương phi nếm thử." Ăn chưa đã thèm, Tiêu Hồng Dữ lại bắt đầu chuyển mắt nhìn chăm chú vào nửa người dưới của nàng.
Thân thể của thiếu nữ trắng tinh như ngọc, bụng phẳng, đôi chân thẳng tắp trắng như tuyết, hoa cốc thấp thoáng đằng sau phần lông thưa thớt ở giữa chân, như ra lệnh cho người khác phải đi vào đó, khám phá đến tận cùng.
Tiêu Hồng Dữ tách chân nàng ra, lại chậm rãi đỡ gậy thịt của mình vào lần nữa.
Thẩm Sơ Vi mồ hôi đầm đìa, mày đẹp nhíu chặt, gấp gáp và khó nhịn hiện hết lên mặt.
Thật là chặt mà, Tiêu Hồng Dữ than thầm.
Rõ ràng đã không còn là xử nữ nhưng chỗ đó của nàng lại chặt chẽ câu hồn như cũ, khiến hắn chỉ hơi di chuyển cũng đã cực kỳ khó khăn.
Đây cũng là nguyên nhân đầu tiên khiến hắn lạnh nhạt với nàng; nàng rất chặt, không thể nào mở rộng ra được, khiến quá trình làm chuyện vợ chồng của hắn rất không thoải mái.
Có điều, hôm nay Tiêu Hồng Dữ lại cực kỳ có kiên nhẫn.
Hắn đưa tay lên xoa viên ngọc châu của Thẩm Sơ Vi, nhẹ nhàng vân vê, không ngừng khiêu khích, kích thích cơn khoái cảm trong nàng.
Cuối cùng cả cơ thể nhạy cảm, cô bé ở dưới cũng không ngừng trào mật dịch, dính ướt vật to lớn