"Là Hoàng Hậu Hùng, ngốc."
Một nơi khác.
Tang Trĩ không bỏ cuộc tiếp tục nhắn tin cho Tang Diên, giận giữ mắng mỏ hắn vô tình, vô nghĩa, hoàn toàn không không để ý đến đứa em gái mới 13 tuổi không có năng lực tự gánh vác số mệnh bản thân, để cô tự sinh tự diệt, sau khi lên học đại học thì hay rồi, hoàn toàn vất đứa em gái này ra đằng sau, thong thả hưởng thụ những năm tháng tự do của riêng mình.
Đợi một hồi, Tang Diên vẫn chưa nhắn lại.
Lại đợi một hồi.
Tang Diên vẫn thật tuyệt tình mà không nhắn lại.
Tang Trĩ triệt để dập tắt tia hi vọng cuối cùng, buồn thiu ngồi xe bus về nhà, bắt đầu cân nhắc xem nên lựa lời nói với phụ huynh như thế nào về tình trạng 1 tháng 3 lần lên "yết kiến" thầy chủ nhiệm.
Phải giải quyết sao đây?
Chả lẽ nói: Vì quá ưu tú nên bị thầy giáo ghen ghét, cho nên phải mời phụ huynh.
Hay nên nói là: Bản thân bị thầy giáo hiểu lầm, khiến thầy thấy nguy cơ sự nghiệp bị uy hiếp.
Vậy nói là: Trời quá nóng, thầy giáo cảm thấy quá nhàm chán, nhàm chán đến nỗi muốn mời phụ huynh học sinh lên uống trà đàm đạo..
Tang Trĩ bực bội gãi đầu.
Thật là khó nghĩ quá đi.
Ngẩng đầu liền phát hiện đã đến nhà, Tang Trĩ xuống xe, lề mề đi vào nhà.
Tiến vào cửa, nhìn thấy quanh cảnh quen thuộc, Tang Trĩ tê cả da đầu, càng thấy càng nói không nên lời.
Đúng lúc này, phòng bếp truyền đến thanh âm của Lê Bình, mẹ Tang Trĩ: "Chỉ Chỉ về rồi à con?"
Chỉ Chỉ là nhũ danh của cô hồi bé.
Tang Trĩ lên tiếng đáp lại, chậm rãi thay giày. Bởi vì tâm sự đầy bụng, cô không chú ý đến đôi giày thể thao lạ trên kệ.
Lê Bình lại gọi cô lần nữa: "Chỉ Chỉ đến đây. Giúp mẹ một chuyện."
Tang Trĩ vẫn còn đang suy tư làm thế nào để vừa thẳng thắn, vừa hàm súc, khéo léo đề cập chuyện kia, nên hàm hồ hỏi lại: "Cái gì ạ?"
"Giúp mẹ bê đĩa hoa quả này lên phòng anh trai con đi." Lê Bình từ trong bếp đi ra: "Anh con vừa về."
"Dạ..Hả?" Tang Trĩ lập tức khôi phục tinh thần, âm điệu đề cao lên mấy phần: "Anh về rồi ạ?"
"Đúng thế."
Cái sự tình đột nhiên phát sinh ngoài mong đợi này làm Tang Trĩ không thể tin được.
Một niềm vui bất ngờ lập tức trào tới, như sa mạc khô cằn được tắm mưa rào, lại có là vừa rào mấy ngày mấy đêm, khuôn mặt lầm lũi như mất sổ gạo của Tang Trĩ như vừa nhặt được nghìn đồng tiền vàng, vui vẻ hớn hở không sao kìm được. Cái đức hạnh đáng ghét, lãnh khốc, vô tình của ai đó, vừa bị người nào đó, đem ra hỏi thăm 1000 lần trên xe bus nay đã biến thành mỹ nam ngoài lạnh, trong nóng, đẹp trai, hoàn mỹ, là một hình tượng ca ca hoàn mỹ đến không thể hoàn mỹ hơn.
Lê Bình còn đang muốn nói tiếp: "Con vào nhớ chú ý một chút, anh con còn đưa .."
"Tốt tốt tốt!" Niềm vui quá lớn khiến Tang Trĩ không còn nhẫn nại đứng nghe mẹ dặn dò gì nữa, hân hoan quá đỗi, Tang Trĩ lập tức tiếp nhận đĩa hoa quả chạy một mạch lên phòng Tang Diên, "Con biết rồi! Con lập tức đem lên đây."