Ân Thực Như còn muốn nói gì nữa, nhưng liếc mắt thấy mấy nam sinh đang đứng ngoài cổng trường, bèn cúi xuống xoay xoay cuốn sách trong tay, chuyển sang chuyện khác: "Đúng rồi, cậu có muốn ghé tiệm sách không?"
Tang Trĩ liếc mắt nhìn cô: "Đi để.."
Ân Thực Như giải thích: "Phó Chính Sơ hẹn cậu đó, còn có thêm 6 tệp đính kèm nữa, chúng ta cùng đi."
Tang Trĩ hỏi lại một lần nữa: "Đi làm gì?"
"Hình như" Ân Thực Như nghĩ nghĩ: "Mua Hoàng Hậu Hùng."
Hoàng Hậu trống là cái quái gì?
Tang Trĩ trầm mặc mấy giây: "Vương Hậu Hùng?"
Ân Thực Như: "Đúng đúng đúng, cậu đi chứ?"
Trang Trĩ: "Không đi."
"Tại sao vậy?" Ân Thực Như nhẹ đập vào vai cô, mập mờ nói: "Phó Chính Sơ rất là đẹp trai nha."
Hai người sóng vai ra khỏi phòng học.
Nghe thấy vậy, thần sắc Tang Trĩ biểu hiện khó có thể hình dung nhìn bạn mình: "Cậu đi bệnh viện khám lại mắt đi."
Ân Thực Như không phục nói: "Mắt mình thế nào? Cũng không phải mỗi mình thấy hắn ưa nhìn! Rất nhiều người đều cảm thấy thế."
Tang Trĩ gật đầu, lần nữa đề nghị: "Vậy tất cả các cậu có thể lập một đoàn cùng đi khám."
".."
Nói xong Tang Trĩ mở túi xách lấy điện thoại di động ra. Tại tệp thư nháp, có một tin nhắn chưa gửi, cô do dự, ấn nút gửi đi [anh à, lâu rồi anh chưa về nhà. Anh chừng nào mới về? Ngày mai anh có thể trở về một hôm được không? Em rất nhớ anh (T.T)]
Ân Thực Như không chú ý cử động của cô, thất vọng nói: "Cậu thực sự không đi à?"
"Không đi."
"Cả bọn đang ở cổng trường chờ cậu đó."
"Cậu muốn đi thì đi đi." Tang Trĩ không yên lòng nói, "Hôm nay mình không có tâm trạng đi chơi."
Ân Thực Như: "A bởi vì xích mích vừa nãy với thầy giáo Trần sao? Thế giờ cậu dự tính như thế nào? Nếu không thì lần này cậu đổi thành ba cậu đến gặp đi."
Tang Trĩ lắc đầu: "Không đến đâu."
"Vì sao?"
Tang Trĩ nhìn chằm chằm điện thoại, chờ Tang Diên trả lời tin nhắn: "Mình không nói cho họ."
Ân Thực Như nhắc nhở cô: "Nhưng cha mẹ cậu không đến, Trần đầu trọc cũng sẽ gọi điện hối thúc họ đến gặp thôi."
"Sẽ không có chuyện đó."
Câu tiếp, "Mình gọi anh trai mình đến." còn chưa nói ra miệng, tiếng tin nhắn đã tinh, tinh vang lên.
Tang Diên: [?]
Tang Diên: [Không thể nha.]
Đến cổng trường.
Tang Trĩ tạm biệt Ân Thực Như, sau đó đi qua đám Phó Chính Sơ đang đứng ở cổng trường.
Phó Chính Sơ sắc mặt lạnh lùng đi chút ít, nhìn chằm chằm bóng lưng Tang Trĩ, biết rõ còn cố hỏi: "Tang Trĩ không đi?"
Ân Thực Như gật đầu: "Cậu ấy bị thầy giáo mắng, tâm tình không tốt."
Phó Chính Sơ mi tâm khẽ nhíu: "Lại bị mời phụ huynh."
Ân Thực Như: "Ừm."
Lần này nhất định phải gặp, không thanh danh thiếu niên hoa của hắn để nơi nào!!
Phó Chính Sơ đứng bất động 2s, đột nhiên nhấc chân hướng phía Tang Trĩ vừa rời đi, chạy theo.
Một nam sinh tên Lưu Vỹ Kỳ vội vàng gọi hắn lại: "Này! Cậu đi đâu thế!! Không phải đã hẹn đi mua Vương Hậu Hùng sao?"
Nghe nói vậy, Phó Chính Sơ chạy trở về, hung hăng chỉ vào trán Lưu Vỹ Kỳ, nói: "Bình thường, không phải nói cậu đọc nhiều sách lên một chút sao."
Lưu Vỹ Kỳ phản ứng có điều kiện, dùng tay ôm đầu: "?"