⬅ Trước Tiếp ➡
Lớp múa bọn họ không cần mặc quần lót, đồ luyện tập lại mỏng, hơn nữa vì mỹ cảm, lông ở nơi riêng tư đều cạo sạch.
Trần Lưu cũng không bị thứ gì cản trở, có thể cảm nhận được mảnh đất riêng tư kia bóng loáng bao nhiêu.
"Sao chỗ này lại giống như một miếng đậu hũ trắng vậy, non mềm như thế trơn nhẵn như thế? Ừm? Thật muốn đi vào sờ thử xem có phải thật sự cạo sạch như thế không."
"Khi nào lông dài ra, đừng có vội cạo, để đó trước, thầy sẽ mời em làm một tiết thực nghiệm, để các bạn học khác nhìn xem cạo lông như thế nào được không?"
Liên tưởng đến cô bị anh mời đến tiết, mở chân ra phơi bày nơi đó.
Khuôn mặt nhỏ của Bạch Chỉ tỏ ra xấu hổ, nói lắp, "Thầy, thầy biến thái!"
"Vậy không cho bọn họ nhìn, chỉ cho thầy xem, được không? Hửm? Có cho tôi xem hay không?"
Luồng khí nóng ướt át chui vào ốc tai.
Cô cúi đầu, nhỏ giọng, "Em, em.. không cạo, vốn đã như vậy rồi." Cho nên không có cơ hội, đừng hi vọng.
Mắt Trần Lưu hơi sẫm lại.
Thường ngày lúc cô đi học nghe giảng, hay lúc đi đường, đều có thói quen cúi đầu.
Mỗi khi ngoan ngoãn như vậy, lại làm người ta sinh ra xúc động muốn vò nát cô.
"Vậy sao? Để tôi nhìn xem."
Anh vừa nói , vừa định cởi bộ đồ liền người của cô ra.
Cổ áo của cô vốn đã bị cởi đến dưới vú, rất dễ cởi ra.
"Không được!" Bạch Chỉ giãy giụa vặn vẹo kịch liệt, rồi cứng đờ ra.
Cái mông của cô đè lên nam căn, nó thình lình bị dùng sức cọ xát nên bị kích thích, Trần Lưu đột nhiên không kịp đề phòng mà bắn ra trong hoa tâm của cô, chất lỏng trắng đục thấm ướt cô, thậm chí hình như đang muốn xuyên qua lớp vải mà bắn nhanh vào hành lang. Bạch Chỉ cảm nhận được, người run run, sốt ruột nói: "Thầy, thầy, hình như, bắn vào một ít rồi.."
Dương vật của Trần Lưu còn cứng kích động nảy lên, thở hổn hển rồi bắn ra thêm một ít.
Bạch Chỉ biết đây là chân thật, hu hu muốn tránh xa anh, "Là thật, thầy mau buông em ra đi.."
Trần Lưu nắm chặt eo cô, không cho cô rời đi, trong cổ họng phát ra tiếng thở dài, "Chờ một chút, nơi đó thật ấm.."
Trần Lưu dừng một phút, dương vật bắn xong không những không mềm đi mà ngược lại lại càng cứng hơn.
Anh không để tâm đến bộ đồ liền thân của Bạch Chỉ, mà trực tiếp xé vớ quần của cô.
Vớ ba lê màu trắng hồng ở chỗ phía dưới bị xé rách tạo thành một lỗ hổng, Trần Lưu lật người cô lại, ngồi xổm xuống nhìn kĩ.
"A!.." Bạch Chỉ vắt chéo hai chân, cũng giữ chặt không cho coi.
Trần Lưu không nói gì, rất không kiên nhân mà tách hai chân nhỏ nhắn của cô ra, rồi nâng bắp đùi lên, để cô ngồi xuống trên thanh ngang.
Bạch Chỉ ngồi dựa vào tấm gương lạnh lẽo, hai chân mạnh mẽ tách ra, âm hộ như tự nhiên đã bóng loáng đỏ hồng, hoa hạch ứ máu thành màu hoa hồng, ở trước mặt anh bị nhìn không sót thứ gì.
Anh còn có tâm trạng nói giỡn với cô, "Không phải là đậu hũ trắng đâu, rõ ràng là đậu hũ hồng."
Nhưng nhìn thấy dịch màu trắng đục ở gần bông hoa hồng nhạt còn đang ánh nước, vẫn nhăn mày lại.

⬅ Trước Tiếp ➡