⬅ Trước Tiếp ➡
Ngón tay Trần Lưu nhét vào miệng cô, kéo đầu lưỡi nhỏ ra, "Đầu lưỡi thực mềm, sau này liếm dương vật cho thầy có được không?"
Bạch Chỉ không đáp lại, anh cũng không thèm để ý đến đáp án của cô.
Dù sao, cũng sẽ làm cho cô liếm.
Nhét vào miệng cô, dạy cô dùng cái lưỡi khéo léo đảo quanh thân gậy như thế nào.
Liếm láp,
Hút mát
Phun ra nuốt vào,
Cuối cùng để sẵn tay sau đầu cô, chọc đến nỗi má cô có hình dạng của gậy thịt.
Lại đâm vào sâu trong họng cô bắn ra, làm cô uống hết, một giọt cũng không để thừa.
Ánh mắt Trần Lưu tối sầm xuống.
Ngón tay dài quấn lấy đùa bỡn với đầu lưỡi cô, thiếu nữ không nhận ra mình đang dâm đãng thế nào mà vươn đầu lưỡi truy đuổi ngón tay.
Bỗng nhiên, ngón tay thô bạo đâm vào khoang miệng ra sức quấy loạn lên.
"Ưm.." Nước miếng của Bạch Chỉ mất không chế, chảy xuống khoé miệng.
Trần Lưu thô bạo liếm láp, thuận thế đi lên trên, rút ngón tay ra, lại hôn lên môi cô một lần nữa.
Dùng sức cắn nuốt hơi thở ngọt ngào của cô.
Toàn bộ đầu gậy được mật dịch của thiếu nữ làm ướt, Trần Lưu cố ý làm cô cao trào trước.
Anh khảm chặt ở cửa huyệt, ngón tay nắm lấy hạt trân châu nhỏ, dùng tần suất cao mà rung nó, cánh tay cũng vì vậy mà dùng sức đến nổi đầy gân xanh.
Khoái cảm toàn thân đột nhiên được đẩy lên đến đỉnh điểm, cơn sóng tình xa lạ dâng tràn.
"A.." Biểu cảm của Bạch Chỉ quyến rũ đến cực điểm, âm thanh được nâng lên cao, ở trong phòng vũ đạo trống trải rộng lớn như vậy, tạo ra tiếng vọng, lại bị một cái hôn chặn lại, chỉ có thể rên rỉ buồn bực.
Thiếu nữ chưa trải sự đời chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã đạt tới lần lên đỉnh mạnh mẽ đầu tiên trong đời.
Cảm giác này khó có thể nói rõ, giống như giẫm lên một đám mây kẹo bông gòn đang bay.
Nhưng sau khi dư vị của cơn cao trào đi qua, cô phục hồi lại tinh thần.
Vẫn chưa phải làm tình thật sự, mà mới chỉ bị một người đàn ông vuốt ve phía dưới..
Người đàn ông kia lại là thầy giáo của mình.
Một cảm giác nhục nhã ùa đến, làm cô đỏ mắt.
Có thể nghĩ là nghĩ như thế, cửa hoa còn như có ý thức mà co rút hút lấy quy đầu không buông, giống như dụ dỗ nó cắm vào.
Huyệt thái dương của Trần Lưu căng ra, hơi cắn cắn răng nói: "Bạch Chỉ, em nhớ cho kĩ, bình thường em đã hút tôi như vậy, hút đến nỗi tôi muốn đâm vào, làm đến bắn tinh trong tử cung em."
Hốc mắt Bạch Chỉ ngấn nước, nhỏ giọng nghẹn ngào phủ nhận: "Thầy nói bậy! Em không có!!"
"Không có?" Anh bóp lấy hạt trân châu của cô xoay nửa vòng.
Người Bạch Chỉ nhũn ra run lên, chỗ đó rất kì quái, ngoan ngoãn hút lấy anh vài giây.
Cô cũng không khống chế được, không phản bác lại anh, nước mắt tí tách tí tách rơi xuống.
"Còn chưa có làm, khóc cái gì mà khóc. Trả lời tôi, vừa mới nãy sướng hay không sướng? Có muốn thầy giúp em chơi đùa một lần không?"
"Không được!"
Lời từ chối của cô không được chấp thuận.
Lòng bàn tay nóng rực của Trần Lưu bao trọn hoa hộ đang mở, vuốt ve qua lại.

⬅ Trước Tiếp ➡