⬅ Trước Tiếp ➡
“Chuyện này…”
Cục trưởng có chút hơi khó cùng do dự, dù sao Mạc Tây Cố đã chào hỏi, nhưng Mặc Thì Khiêm nơi này, lại là Trì Hoan… Trì Hoan sau lưng Thị trưởng.
Mặc Thì Khiêm cười một cái ” Tôn cục trưởng chắc không hy vọng chuyện này sẽ kinh động Thị trưởng.”
“Hảo hảo hảo, ta hiểu được, sáng mai liền thả hắn ngay.”
Treo cú điện thoại này, hắn lại bấm mã số dài gọi đi ra ngoài.
Mặc Thì Khiêm tay vịn tay lái, cặp mắt thâm thúy tỉnh táo nhìn thẳng phía trước ” thay ta làm một chuyện.”
Đầu bên kia điện thoại di động là giọng nam lười biếng hấp dẫn ” Ừ ?”
“Không thể chết được, tạm thời không thể tàn, thay ta xử lý một chút rác rưởi, hắn sáng mai sẽ được thả ra.”
“Thả ra ngoài làm gì?”
Mặc Thì Khiêm thản nhiên nói ” vô duyên vô cớ hắn làm sao biết mở xe của Mạc Tây Cố, làm sao biết Trì Hoan ở nơi nào.”
   
Beta : Chi Moe
Cái nhìn của Mặc Thì Khiêm.
Yên tĩnh trong chốc lát, cô cười khẽ một tiếng ” đi thôi , em biết rồi.”
Mặc Thì Khiêm” ừ “một tiếng, sau đó liền cúp điện thoại, tiện tay đặt chiếc điện thoại di động ở trước mặt.
Trì Hoan một mình trên xe, chiếc Ferrari màu trắng dừng lại dưới lầu căn hộ cao cấp. Cô gái bên ghế phụ lúc này mới mở rộng tầm mắt ” Đến rồi à ?”
Mặc Thì Khiêm thắng xe, chậm rãi đi xuống giúp cô mở cửa xe.
Thấy cô động tác chậm chạp, anh liền cúi người, không nói một lời đưa tay thay cô mở đai an toàn.
“Mặc Thì Khiêm.”
Giọng nói của nàng hoàn toàn không bình thường, nhẹ nhàng hơn hẳn mọi khi , lại có chút vắng lặng, lại có chút khàn khàn.
“Ừ ?”
“Em không thoải mái, không có khí lực.”
Anh không lên tiếng, trực tiếp nhấc bổng rồi ôm choàng ôm ra xe, đầu gối qua đỉnh đầu, đóng cửa xe.
Trán cô đặt trên vai anh , mái tóc dài nhẹ nhàng hạ xuống, bị gió thổi nâng lên.
Cô lại thấp giọng gọi tên anh.
” Mặc Thì Khiêm.”
“Ừm.”
“Chuyện ngày hôm nay anh xử lý rất tốt, thực sự em không muốn nghe truyền thông sẽ nhìn ra chuyện này bị liên quan tới chuyện Bát Quái.”
“Sẽ xử lý tốt.”
Mặc Thì Khiêm ôm cô từ bãi đỗ xe đi vào trong căn hộ, gió mát phất phơ, an tĩnh thấm vào ruột gan.
Trì Hoan ngửi đến mùi vị mát lạnh quen thuộc trên người anh, cảm thấy chính mình đột nhiên mềm yếu tột đỉnh
” Tối nay anh bận gì sao ?”
Thanh âm của nàng từ đầu đến cuối rất thấp, một câu nói như tiêu tan ở trong gió.
Một lát sau, anh thanh đạm trả lời:” thay vị hôn thê của anh giải quyết vài chuyện phiền toái.”
Nàng lẩm bẩm nói ” anh đối với vị hôn thê của anh thật tốt…”
Thang máy mở ra trong nháy mắt, Trì Hoan nghe được anh dùng giọng nói vô cùng nhạt nhẻo nói một câu nói ” đại tiểu thư, thật ra thì em xứng đáng được tốt hơn.”
… …
Nhà trọ cửa vừa mở ra, hai chân Trì Hoan vừa chạm đất , liền cởi áo khoác bên ngoài , thuận tay đưa cho người đàn ông bên cạnh ” ta đi tắm.”
Dứt lời cô liền thẳng đi vào phòng tắm.
Mặc Thì Khiêm nhìn bóng lưng của cô biến mất ở trong tầm mắt, cũng thuận tay đem áo khoác đặt ở trên ghế sa lon, liền xoay người đi ra ngoài ngồi.
Vặn ra vòi hoa sen, nước ấm áp từ đỉnh đầu truyền đến ngón chân của cô.
Hòa hợp trong hơi nước, mặt cô tinh xảo không chút kiều mị , sắc mặt lạnh như băng.
Trì Hoan choáng váng đầu lại buồn ngủ, chưa tắm bao lâu, rất nhanh thì tắt vòi hoa sen, kéo khăn lông qua rất tùy ý xoa xoa tóc cùng nước trên người, nghĩ muốn cầm quần áo liền phát hiện mình cái gì đều không cầm vào, vì vậy kéo khăn tắm choàng lấy thân thể đi ra.
Cô giẫm lên thảm vài rồi tuỳ ý lau tóc, cả nhà trọ an tĩnh đến gần tĩnh mịch.
⬅ Trước Tiếp ➡