⬅ Trước Tiếp ➡
Mạc Tây Cố sắc mặt hơi đổi một chút, người này đang uy hiếp hắn.
Hắn liếc nhìn người con gái đang nằm ở trong ngực Mặc Thì Khiêm, nhắm mắt lại yên lặng không tiếng động, lạnh lùng nói ” Mặc Thì Khiêm, ngươi chẳng qua là cảnh vệ của Trì Hoan, phụ trách bảo vệ an toàn nhân thân của cô ấy, sự tình giữa cô ấy và tôi, không tới phiên anhi hỏi tới.”
Trên môi Mặc Thì Khiêm chứa đựng độ cong mỏng lạnh, tựa như cười mà không phải cười “cho nên, Mạc thiếu, tại sao chồng hiện tại của bạn gái cũ biết lái xe của ngài đi đón đại tiểu thư, hơn nữa còn có ý đồ xâm phạm cô ấy?”
Mạc Tây Cố nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, giọng cũng không tự nhiên ” chuyện này, ta tự nhiên sẽ tra.”
“Yêu cầu phải tra?”
Mạc Tây Cố nhanh tỉnh táo, chống lại đáy mắt lạnh cùng nồng đậm đùa cợt của Mặc Thì Khiêm, trong lòng cũng bốc ra lửa giận.
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Mặc Thì Khiêm nở ra nụ cười lạnh như băngi, thản nhiên nói ” cho nên vẫn là không nhọc công Mạc thiếu phí tâm, để tránh để cho mọi người sinh ra một chút ý tưởng cùng suy diễn không tốt lắm.”
Tô Nhã Băng rốt cuộc đi về phía trước hai bước, vội vàng nói ” chuyện này không có liên quan gì với Tây Cố, chồng của tôi…hắn đã…”
Nam nhân lãnh đạm mắt hướng nàng.
Rõ ràng chỉ là một ánh mắt nhạt như không có gì, Tô Nhã Băng nhìn thấy tim không khỏi run lên.
Nhưng tầm mắt của Mặc Thì Khiêm chẳng qua là xẹt qua người của cô ta xẹt, cuối cùng lưu lại một câu nói hời hợt “ngay cả không có cách nào bảo đảm an toàn cho vị hôn thê cho tốt, Mạc thiếu cũng không cần quản nhiều việc vớ vẩn.”
Dứt lời, ôm nữ nhân trong ngực trực tiếp sải bước ra bên ngoài, không nhìn bất luận kẻ nào.
Một bên cục trưởng, nữ cảnh sát cùng các cảnh sát viên khác nhìn sắc mặt lãnh trầm Mạc Tây Cố, trố mắt nhìn nhau.
Phách lối nữa những người có tiền bọn họ đều gặp.
Thái độ lạnh lùng kiêu ngạo khinh cuồng như vậy của một bảo vệ… Thật là sống lâu mới thấy.
Cho nên rốt cuộc ai là vị hôn phu?
… …
Bên ngoài Cục cảnh sát, Mặc Thì Khiêm không nói một lời, yên lặng không nói ôm nữ nhân lên ghế kế bên người lái.
Mới vừa đóng cửa xe, quay người lại liền thấy đứng cách đó nửa thước là một chàng trai thân cao tuấn mỹ. Người đàn ông kia nhìn hắn cười ” mặc dù nói anh làm bảo vệ không được bao lâu, nhưng trước mặt nhiều người như vậy ôm vị hôn thê của người ta đi, anh có phải hơi quá phận không”
Hơi lạnh mùa thu lướt qua bọn họ.
Mặc Thì Khiêm không thèm để ý nhàn nhạt nói ” phải không?”
“Anh có phải hay không yêu thích cô gái nhỏ này?”
Mặc Thì Khiêm nhếch môi ” ta thích người là vị hôn thê của người khác?”
“Nhưng cũng có thể làm vị hôn thê của anh.”
Mặc Thì Khiêm không đáp hắn mà nói ” còn có việc?”
Ngon tay nam nhân búng một cái tro thuốc lá ” dầu gì tôi cứu đại tiểu thư của anh mà một câu cảm ơn cũng ko có?”
“Trước tiên ngươi đem cám ơn mà ngươi thiếu ta trả hết nợ.”
Dứt lời nhìn cũng lười nhìn liếc hắn một cái, liền từ bên người hắn đi qua, vòng qua trên ghế lái của đầu xe Ferrari trắng.
Mặc Thì Khiêm áo khoác ngoài cho Trì Hoan, trên người chỉ có một cái áo lông màu đậm mỏng không nhìn ra phẩm chất, nhưng mặc trên anh ta hắn thành quý công tử tuấn tú lạnh lùng.
Hắn cúi người đến gần kế bên người lái, khớp xương ngón tay thon dài rõ ràng, thay nữ nhân đang ngồi nịt chặt dây an toàn.
Hơi thở của đàn ông không chút tạp chất mà lạnh tanh, bên trong xe không tiếng động yên tĩnh.
Hắn nhìn chằm chằm tròng mắt của Trì Hoan nói ” tối hôm nay, thật xin lỗi.”
Trì Hoan nhắm hai mắt ” đưa tôi trở về nhà trọ, tôi không đếnTrì gia.”
Yên tĩnh chốc lát, hắn nhàn nhạt hỏi ” xử trí tên đàn ông kia như thế nào?”
Nàng ôm y phục của nam nhân trên người, đầu tựa vào cái ghế dựa lưng bên trên, nhắm mắt nghỉ ngơi, lẩm bẩm nói ” tùy anh.”
Mặc Thì Khiêm híp mắt ” tốt.”
Ferrari màu trắng rất nhanh rời khỏi cục cảnh sát.
Mỗi bên hai con đường đều có đèn đường đứng thẳng, chiếu sáng tới lui dòng xe chạy.
Mặc Thì Khiêm vừa lái xe mang tai nghe thông điện thoại, giọng nói thanh tuyển lãnh đạm ” Tôn cục trưởng.”
Cục trưởng hiển nhiên nghe được thanh âm của hắn, thái độ tương đối khách khí ” Trì tiểu thư có thấy khá hơn chút nào không?”
“Sáng mai đem cái tên thô bỉ từ trại tạm giam thả ra ngoài.”
“À? ” cục trưởng bất ngờ hỏi ” là… Ý của Trì tiểu thư?”
Mặc Thì Khiêm thản nhiên nói “theo lời nói của ta làm mới không có phiền toái, cục trưởng.”
“Nhưng… Có thể ý của Mạc thiếu là… Đem hắn nhốt ở trong sở, để cho những phạm nhân khác giáo huấn hắn.”
“Còn có việc phải dùng đến hắn, cho nên thả ra.”
⬅ Trước Tiếp ➡