⬅ Trước Tiếp ➡
Dưới sân khấu, mọi người vừa rồi còn bàn tán kịch liệt lúc này đưa mắt nhìn nhau, không ai nói chuyện, bọn họ thật đúng là không biết tình huống thực tế, đều hay tin này qua bạn bè hoặc trên webo, sau khi chuyện nháo lớn, gây ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của trường học, rất nhiều bậc cha mẹ biết được chuyện này đã yêu cầu trường học đuổi học Giang Mộng Nhàn, đề phòng chuyện cô mang thai làm hỏng tư tưởng của con mình.
Về sau dưới sức ép của phụ huynh, hiệu trưởng buộc phải đuổi học Giang Mộng Nhàn, Giang Mộng Nhàn không đi, vô cùng chật vật bị bảo vệ trường ném ra ngoài.
Mỗi ngày Giang Mộng Nhàn đều tới cửa trường học vừa khóc vừa quỳ, muốn cầu xin hiệu trưởng cho cô quay lại học tập, cho nên tất cả các bạn học đều biết đến chuyện này.
Nhưng thứ thấy được cũng chỉ giới hạn ở việc Giang Mộng Nhàn bị hiệu trưởng đuổi đi thôi, hơn nữa cũng chỉ thấy cô khóc ở cửa trường học, chứ không ai tận mắt nhìn thấy cuộc sống cá nhân của Giang Mộng Nhàn hỗn loạn, thật ra trước đây mỗi sớm bọn họ đến trường học đều có thể thấy cô vừa đi vừa học tiếng Anh, lúc nào cũng ngâm mình trong thư viện của trường học, người đi ra khỏi trường cuối cùng cũng luôn là Giang Mộng Nhàn cô.
Thấy dưới sân khấu câm như hến, Giang Mộng Nhàn mỉm cười : “Nếu tất cả mọi người đều không có chứng cứ trực tiếp chứng minh, thế thì không nên nói lung tung, bịa đặt phỉ báng có hậu quả cực kỳ nghiêm trọng!”
Trương Dao Dao thấy Giang Mộng Nhàn ở trên sân khấu đổi trắng thay đen, rõ ràng là cô làm chuyện xấu nhưng lại dám nói dối, cô ta tức giận nói: “Giang Mộng Nhàn, cô đừng tưởng rằng đến trường học mới thì không ai biết chuyện của cô thì cô có thể đổi trắng thay đen, lúc trước việc cô mang thai là do chính bác sĩ Vương của học viên y đứng ra làm chứng!”
Mọi người rộ lên, thế mà còn có cả bác sĩ đến từ học viện y học đến kiểm tra, vậy thì không trốn thoát được rồi!
Đối mặt với chứng cứ vô cùng xác thực này, Giang Mộng Nhàn vẫn mặt không đổi sắc, ngược lại còn mỉm cười nói: “Thì ra là thế, cám ơn vị bạn học này đã chỉ cho tôi biết đầu sỏ gây nên mọi chuyện!”
Cô chân thành cúi đầu cảm ơn với Trương Dao Dao, sau đó nói với phó hiệu trưởng cùng toàn thể sinh viên : “Lúc trước, không hiểu tôi bị người ta vu oan là mang thai hơn nữa còn có cuộc sống cá nhân hỗn loạn, chuyện này đã tạo thành ảnh hưởng rất lớn đến chuyện học tập và cuộc sống cá nhân của tôi, tôi cũng thiếu chút nữa bởi chuyện này mà không thi đỗ đại học Kinh Đô….”
…………
3: Bạn biết tôi mang thai từ trong đám bạn bè của tôi sao
“…Khoảng thời gian trước bởi vì phải ôn tập cho việc thi vào đại học cho nên tôi không thời gian đi trình chuyện này lên tòa, hiện tại đã có thời gian, tôi định chuẩn bị chính thức làm theo trình tự pháp lý, khởi tố giảng viên họ Vương của học viện y học về việc làm hỏng danh dự của trường trung học hàng đầu Thành Nam, yêu cầu bác sĩ Vương trả lại danh dự cho tôi đồng thời còn tiến hành bồi thường dân sự về những tổn thương đã gây ra cho tôi.”
Trương Dao Dao bị làm cho nghẹn họng thiếu chút nữa nói không nên lời, cô ta há miệng, đang định nói chuyện, Giang Mộng Nhàn lại bồi thêm một câu khiến cô ta phải nuốt những lời định nói vào bụng : “Cũng mong các vị bạn học ở đây không bàn tán về chuyện này nữa, đối với một số bạn học cổ vũ loại hành vi phỉ báng này, tôi sẽ không ngại sử dụng đến luật pháp! Hơn nữa các bạn từng học tại trường trung học hàng đầu Thành Nam có mặt tại đây đều đã chứng kiến tôi bị những lời đồn đại này làm hại đến thiếu chút nữa hủy hoại hết tiền đồ, tương lai có lên tòa thì xin các bạn học ở đây làm chứng cho!”
Mọi người lại một lần nữa đưa mắt nhìn nhau, thật sự muốn nháo đến tận quan tòa sao?
“Cô - - “
Sắc mặt Trương Dao Dao trắng bạch, cuối cùng nói một câu : “Tôi ngược lại muốn nhìn xem cô sẽ kiện lên tòa thế nào!”
Quỷ nghèo Giang Mộng Nhàn này có tiền mời luật sư sao? Thi đỗ vào đại học Kinh Đô đã là may mắn lắm rồi, chẳng lẽ cô còn có thể trở mình xoay người à?
Trương Dao Dao ngồi xuống, tạm thời không nói được lời nào, ai ngờ Giang Mộng Nhàn vẫn đang đứng trên sân khấu chưa đi xuống lại nói tiếp: “Thân là một thành viên của đại học đế quốc, tôi biết rõ mỗi tiếng nói hành vi của tôi đều đại diện cho đại học Kinh Đô, cho nên nhất định sẽ giữ mình trong sạch, sẽ không để chuyện trường học cũ bị bôi nhọ xảy ra một lần nữa, phiên tòa này, tôi sẽ mời luật sư tốt nhất của tôi đến làm luật sư biện hộ, nhất định phải làm rõ chuyện này, không để cho người ta mượn cơ hội bôi đen tôi lần nữa.”
Phó hiệu trưởng vừa rồi vẫn còn không vui, lúc này vẻ mặt đã có hơi thả lỏng, tuy vẫn là mặt không chút thay đổi, nhưng cũng đã gật đầu, dáng vẻ hết sức hài lòng.
Dáng vẻ tự tin này đúng là dáng vẻ mà một sinh viên đại học Kinh Đô nên có!
Giang Mộng Nhàn thi vào trường với số điểm 745, thành tích đứng đầu danh sách, thành tích phỏng vấn cũng nằm trong tốp đầu, phó hiệu trưởng vừa rồi còn nhấn mạnh tư lịch của cô, cho nên vẫn rất hài lòng về cô.
Trong hội trường, các sinh viên vẫn xì xào bàn tán như cũ, trong muôn vàn tiếng nghị luận, sắc mặt Trương Trạch Thiên thật sự không dễ nhìn.
Cô gái ấy, dường như đã không còn như trước nữa...
Cô rõ ràng thối nát không chịu nổi như thế, nhưng vì sao, phần tình cảm đã lụi tàn trong lòng anh ta lại có dấu hiệu tro tàn cháy lại?
Anh ta không hề chú ý đến, trong đáy mắt của Lưu Xuyến Thiển ngồi bên người anh ta thoáng qua sự âm trầm.
Khó khăn lắm cô ta mới cướp được Trương Trạch Thiên từ trong tay tiện nhân Giang Mộng Nhàn này đi, bọn họ thậm chí còn chuẩn bị đính hôn rồi, cô ta tuyệt đối sẽ không cho phép sự tồn tại của Giang Mộng Nhàn gây ảnh hưởng đến tình cảm giữa bọn họ!
Muốn xoay người sao? Không dễ như vậy đâu!
…………
1: Vở kịch không vừa ý
Cuối cùng, Giang Mộng Nhàn nói xong, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cô đi về vị trí của mình.
Trong một đám sinh viên bình dân quy củ, Giang Mộng Nhàn toàn thân ăn mặc thời phối hợp với gương mặt xinh đẹp tuyệt đối là người nổi bật nhất, hơn nữa còn bởi vì chuyện vừa rồi mà chuyện của cô rất nhanh đã truyền khắp toàn trường.
Đại hội tân sinh viên nhanh chóng kết thúc, mọi người đứng dậy rời đi.
Giang Mộng Nhàn chờ đến lúc vơi bớt người rồi mới chậm rãi đi ra khỏi hội trường, lên đại học, mấy ngày trước khi vào học chính thức gần như đều không chuyện gì cần làm, toàn là mấy hoạt động như đại hội tân sinh viên, hội gặp mặt của các tân sinh viên, rồi chuyện phân chia ký túc xá gì đó.
Hiện tại việc cấp bách trước mắt của cô là gửi đơn kiện lên tòa án, sớm ngày chứng minh bản thân mình trong sạch, nếu không thì trường đại học Kinh Đô thật đúng là có thể sẽ vì xô nước bẩn hắt lên đầu cô mà đuổi học cô.
Giang Mộng Nhàn sao có thể không biết là ai hãm hại mình chứ?
Người khiến cô thân bại danh liệt chính là bác sĩ Vương của trường cũ, không biết nếu điều tra tiếp về ông ta thì còn có chuyện thú vị gì nữa không.
Giang Mộng Nhàn vừa nghĩ, vừa đi ra khỏi hội trường, cô băng qua con đường lớn rợp bóng cây đến bãi đậu xe tìm được xe máy của mình, lúc này, đại hội tân sinh viên đã kết thúc, sinh viên lục tục rời đi, sinh viên năm hai năm ba phần lớn còn chưa về trường, trên con đường này cũng không quá nhiều người, ngẫu nhiên cũng chỉ thấy một hai người, nói tóm lại là vô cùng thưa thớt.
Bỗng nhiên, cô dừng bước, bởi vì phía trước có đôi nam nữ đang ôm hôn nhau, nhìn cái gáy có chút quen thuộc kia, cô thầm nghĩ đây không phải là Trương Trạch Thiên và Lưu Xuyến Thiển sao?
Nam sinh mặc áo sơmi trắng sạch sẽ thẳng thớm, nữ sinh thì một thân váy liền áo trắng tinh, giống như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích, thật sự vô cùng xứng đôi.
Này tình cảnh giống như đã từng quen biết.
Hồi ức quay trở lại một năm trước, đây là lần mà cô và Trương Trạch Thiên ầm ĩ nhất từ trước tới nay, chính là vì một cảnh tượng tương tự như vậy, ngày đó, cô đi ra khỏi thư viện của trường trung học, cũng được thấy một đôi bích nhân ở trong rừng cây nhỏ ôm hôn nhau quên cả đất trời, khoảnh khắc ấy, thế giới của cô tựa như xảy ra biến hóa long trời lở đất, bên tai chỉ còn lại một tiếng nổ vang, trái tim giống như bị thứ gì đó lăng trì.
Cô vẫn biết Lưu Xuyến Thiển thích Trương Trạch Thiên, nhưng không nghĩ tới, đến tối rồi mà bọn họ vẫn còn quấn quýt ở cùng nhau.
Cô thật ngốc, bấy giờ cô chọc thủng bọn họ ngay tại hiện trường, Trương Trạch Thiên và Lưu Xuyến Thiển không ngừng giải thích cứu vãn, nhưng cô tức giận đến mức cho Lưu Xuyến Thiển một cái tát, trực tiếp đánh cho Lưu Xuyến Thiển chảy cả máu mũi, kết quả đổi lấy một câu 'Không nghĩ tới em lại không nói lý như vậy!' của Trương Trạch Thiên, sau đó anh ta dẫn theo Lưu Xuyến Thiển khóc như hoa lê đẫm mưa rời đi.
⬅ Trước Tiếp ➡