⬅ Trước Tiếp ➡
Xem vẻ ngoài cùng cách ăn mặc liền biết cuộc sống cá nhân rất loạn, không nghĩ tới thật đó, chậc chậc...”
“Lát phải hỏi thử xem giá của cô ta là bao nhiêu, tôi thích nhất chính là loại nữ sinh có hương vị thành thục của phụ nữ này!”
...
Quy mô cuộc thảo luận từ nhỏ rất nhanh liền biến thành quy mô lớn, đại học Kinh Đô luôn quản giáo rất nghiêm khắc đối với đời sống riêng tư của sinh viên, nếu sinh viên trong trường học làm loạn, nhẹ thì bị trượt học phần, nặng thì đuổi ra khỏi trường học.
Hơn nữa trong học viện đều là con cháu nhà quý tộc, cho dù cuộc sống cá nhân có loạn đến đâu cũng sẽ không bị đồn ra bên ngoài, cho nên bỗng dưng trong đám sinh viên đột nhiên lòi ra một người vì mang thai mà bị đuổi học, đương nhiên sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
Đợi đến lúc Giang Mộng Nhàn diễn thuyết xong, tiếng nghị luận dưới sân khấu đã nhanh chóng lấn át tiếng vỗ tay, cuối cùng cũng dẫn đến sự chú ý của phó hiệu trưởng.
Phó hiệu trưởng là lãnh đạo cao nhất trình diện vào buổi lễ ngày hôm nay cho nên lời nói rất có trọng lượng, ông lạnh lùng trừng mắt cả đám sinh viên trong hội trường, lớn tiếng : “Có việc gì sao? Bằng không thì lên sân khấu chia sẻ cho mọi người cùng biết?”
…………..
3: Giang Mộng Nhàn chính là cái đồ bại hoại!
Phó hiệu trưởng cũng là người có bối cảnh, hơn nữa công tư phân minh, lập tức dẹp yên những tiếng xì xào bàn tán, nhưng luôn có người không sợ chết xuất hiện.
Trương Dao Dao cực kỳ chướng mắt Giang Mộng Nhàn bỗng nhiên đứng lên, cố ý lớn tiếng nói: “Phó hiệu trưởng, em muốn tố cáo nữ sinh Giang Mộng Nhàn này có cuộc sống cá nhân vô cùng hỗn loạn, lúc còn học trung học đã từng hẹn hò với rất nhiều đàn ông, mang thai còn không biết là con của ai, tạo thành ảnh hưởng rất xấu đến trường trung học, sau cùng dưới sự yêu cầu mãnh liệt của các bạn học và hội phụ huynh, cậu ta đã bị trường học đuổi ra khỏi trường, người như thế sao có thể thi đỗ vào trường đại học Kinh đô được chứ! Quả thực chính là vũ nhục đối với trường học của chúng ta, em kiên quyết không làm bạn học của hạng người này!”
Trương Trạch Thiên muốn ngăn cản, nhưng đã không còn kịp nữa rồi, tuy anh ta cũng rất ghét Giang Mộng Nhàn, nhưng anh ta cũng rất tự hào vì cô có thể đỗ vào trường đại học Kinh đô mà không màng gia cảnh...
Trong hội trường yên tĩnh, giọng nói của Trương Dao Dao rõ ràng truyền vào trong tai của tất cả mọi người, cho dù là người không nghe được cũng rất nhanh đã nghe được từ miệng của người khác.
Phó hiệu trưởng nhướng mày, có chút nghi ngờ, “Chuyện này là thật sao?”
Trương Dao Dao gật đầu như giã tỏi : “Nếu phó hiệu trưởng không tin thì thầy có thể hỏi hỏi tất cả các bạn học tốt nghiệp trường trung học hàng đầu Thành Nam là biết, tất cả mọi người đều biết việc này, nếu mọi người vẫn còn không tin thì có thể lên mạng gõ cụm từ khóa ‘Giang Mộng Nhàn của Trung học phổ thông hàng đầu Thành Nam', sẽ cho ra rất nhiều thông tin liên quan.”
Có người lập tức lên mạng gõ thử mấy cụm từ mấu chốt, quả nhiên cho ra không ít thông tin, đều đã là cái gì mà 'Học bá thực chất lại là kỹ nữ trà xanh, làm loạn với đàn ông, mang thai không biết cha đứa bé là ai '. Đủ các thể loại thông tin được rất nhiều các hãng truyền thông đăng tải, chuyện gây xôn xao không nhỏ, có thể tìm được mấy mươi vạn thông ti có liên quan.
Lại còn có cả hình ảnh đi kèm, tất cả đều là hình ảnh high definition chụp chính diện của Giang Mộng Nhàn, không có một cái nào là dùng mosaic (hiệu ứng che mờ), còn có cả ảnh chụp cảnh Giang Mộng Nhàn chật vật bị đuổi ra khỏi trường học xong đi vào cầu xin bảo vệ nhưng lại bị lôi cổ ném ra ngoài.
Mọi người so sánh ảnh trên mạng và Giang Mộng Nhàn đang đứng ở trên sân khấu, tuy hai hình ảnh kém nhau quá xa, nhưng hình dáng thì vẫn có thể khiến cho người ta liếc mắt một cái là nhận ra liền.
Trương Dao Dao cố ý lớn tiếng nói : “Phó hiệu trưởng, thầy cũng đã thấy rồi đó, Giang Mộng Nhàn chính là một kẻ bại hoại, nếu để cho cô ta tiếp tục học trong trường, danh tiếng của đại học Kinh Đô chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ bị cô ta phá hỏng!”
Phó hiệu trưởng nghiêm khắc nhìn về phía Giang Mộng Nhàn, sắc mặt xanh mét.
Đại học Kinh Đô từng xảy ra một sự kiện, một nữ sinh bình dân đắm mình trong truỵ lạc, đến hộp đêm bồi ngủ, hơn nữa còn mượn cái danh là sinh viên của trường đại học Kinh Đô để lên giá, tạo thành đả kích rất lớn đối với danh tiếng của trường đại học Kinh Đô, hiệu trưởng tức giận đến mức thiếu chút nữa đã phụt máu ngất xỉu.
Nếu lời đồn này là thật, khó bảo đảm sẽ không trở thành người thứ hai bán mình với cái giá cao nhờ danh tiếng của trường đại học Kinh Đô.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều nhìn về phía Giang Mộng Nhàn.
Nếu là Giang Mộng Nhàn của nửa năm trước, cô nhất định sẽ sợ tới mức hồn lìa khỏi xác, nhưng Giang Mộng Nhàn đứng đây ngày hôm nay đã không còn là cô ngốc ngây ngô lúc trước nữa rồi.
…………..
1: Bạn biết tôi mang thai từ trong đám bạn bè của tôi sao
Giang Mộng Nhàn đứng trên sân khấu, sau khi hoàn thành bài diễn thuyết vẫn mang vẻ mặt nhẹ như nước chảy mây trôi, cô đứng ở trên sân khấu, tuy mặc đồ hở rốn, nhưng lại không có vẻ phóng túng, dễ dãi, cẩu thả như trong tưởng tượng, ngược lại còn nhiều hơn vài phần tiêu sái cùng hoang dã, ở trong rất nhiều sinh viên có mặt tại đây, cô trở thành người nổi bật nhất, cô nói xong nhưng chưa rời đi ngay, lại càng không vì những lời đồn đại mà dao động, cứ bình thản nhìn đám người dưới sân khấu xì xào bàn tán, khóe miệng dường như còn khẽ nhếch lên, tựa như đang xem một vở kịch hay.
Cô như vậy khiến cho mọi người bàn tán, cũng để cho bọn họ mặc sức mà bàn tán.
Những tiếng xì xào bàn tán trong hội trường càng lúc càng lớn, mà nội dung của những lời bàn tán ấy cũng càng lúc càng khó nghe, nhưng Giang Mộng Nhàn vẫn mặt không đổi sắc, lạnh nhạt đứng nhìn, cứ như việc không liên quan đến mình, từ trên cao nhìn xuống, giống như đang chờ bọn họ bàn tán xong xuôi cô mới lên tiếng, nhưng phó hiệu trưởng thì lại nổi giận, vỗ bốp xuống bàn một cái, nói : “Yên lặng!”
Giọng nói trầm trầm của người đàn ông trung tuổi vang vọng trong hội trường cuối cùng cũng khiến cho không gian xung quanh ắng lại.
Phó hiệu trưởng nhìn Giang Mộng Nhàn, sắc mặt xanh mét, giọng nói và vẻ mặt đều nghiêm khắc, ông hỏi : “Giang Mộng Nhàn, em có lời gì muốn nói không?”
Giang Mộng Nhàn gật đầu với phó hiệu trưởng, vỗ vỗ micro, sau khi xác nhận micro còn hoạt động tốt thì mới nói : “Vừa rồi vị bạn học này đúng thật là bạn học thời trung học của tôi, nhưng tôi không tán thành chuyện bạn học này nói lúc tôi học trung học từng mang thai cùng với cuộc sống cá nhân của tôi hỗn loạn, lúc tôi học trung học đúng là từng có bạn trai, nhưng chưa từng vượt quá giới hạn, tôi cũng chưa từng mang thai, chỉ có một người bạn trai, cuộc sống cá nhân cũng không hề hỗn loạn.”
Trương Dao Dao vẫn luôn chán ghét Giang Mộng Nhàn, nhà họ Trương bọn họ chính là danh môn vọng tộc, hoàn toàn không có khả năng để cho người như Giang Mộng Nhàn tiến vào cổng lớn nhà họ Trương bọn họ, lúc Giang Mộng Nhàn và Trương Trạch Thiên ở bên nhau, cô ta không thể ngẩng đầu với đám thiên kim tiểu thư trong giới, cho nên đã tìm trăm phương nghìn kế khiến bọn họ chia tay, lúc hai người chia tay còn náo loạn một trận, lúc này đương nhiên là phải bỏ đá xuống giếng rồi.
Cô ta cố ý lớn tiếng nói : “Phó hiệu trưởng, chuyện này thì cô ta không thể chối cãi được đâu ạ, chuyện cuộc sống cá nhân của cô ta hỗn loạn toàn trường đều biết, rất khó đảm bảo cô ta sẽ không mang những thói quen sống hỗn loạn đó đến đại học Kinh Đô, cho nên em đề nghị nhà trường đuổi học cô ta! “
Cô ta vừa dứt lời, giọng nói lạnh nhạt của Giang Mộng Nhàn theo loa vang lên khắp hội trường, cô theo tiếng nhìn về phía Trương Dao Dao nói : “Ồ...? Vị bạn học này nếu đã có thể nói chắc chắn như vậy thế không biết bạn đây là tận mắt nhìn thấy cuộc sống cá nhân của tôi hỗn loạn? Hay là tận mắt nhìn thấy tôi mang thai rồi sảy thai vậy?”
Giọng nói bén nhọn của Trương Dao Dao vang lên : “Cuộc sống cá nhân của cô hỗn loạn thì tất cả các bạn học của toàn trường đều tận mắt nhìn thấy, cô đừng nghĩ đến chuyện chống chế!”
Giang Mộng Nhàn vẫn nở nụ cười nhạt, lại một lần nữa cất giọng ôn hòa hỏi : “Vị bạn học này xin đừng ngắt lời tôi, tôi muốn hỏi, bạn có tận mắt nhìn thấy tôi mang thai, sảy thai, hơn nữa còn làm xằng làm bậy với bao nhiêu người đàn ông không?”
…………
2: Bạn biết tôi mang thai từ trong đám bạn bè của tôi sao
Trương Dao Dao á khẩu không trả lời được, lúc Giang Mộng Nhàn làm chuyện xấu, làm sao cô ta có thể biết được : “Tôi không thấy, nhưng...”
“Cho nên, vị bạn học này biết tôi mang thai từ bạn bè của tôi sao?”
Giang Mộng Nhàn cười mỉm ngắt lời cô ta nói, một đôi mắt sáng ngời không còn sự đau khổ mà ảm đạm trong quá khứ, giờ phút này đôi mắt ấy sáng rực, chiếu rọi vào trong mắt những người có mục đích xấu, ánh mắt cô sáng quắc nhìn về phía hội trường, cố ý hỏi : “Các bạn học khác thì sao? Vừa rồi các bạn ở dưới sân khấu bàn tán sôi nổi, các bạn là từ đâu mà biết tôi mang thai hơn nữa cuộc sống cá nhân còn hỗn loạn? Là tận mắt nhìn thấy? Hay là được biết từ bạn bè của mình?”
⬅ Trước Tiếp ➡