“Bảo bối, gần đây có phải chương trình học của em hơi nặng rồi không?”
Giang Mộng Nhàn vội vàng gật đầu, giả mù sa mưa bĩu môi nói : “Đại học Kinh Đô quả nhiên khác các trường khác, mỗi ngày đều full lịch, từ 7 giờ sáng cho đến 9 giờ tối, em đều phải học, tan học còn phải đến phòng tập thể thao, trường học còn bắt bọn em phải đăng ký thêm các môn phụ, chuyện liên quan đến học phần, chồng à, mỗi ngày người ta phải bôn ba qua lại rất cực nhọc.”
Liên Hi Hoàn mỉm cười, đoan trang cao quý, vừa cắt bít tết vừa nói : “Chồng em từng tốt nghiệp trường đại học Kinh Đô nên anh đương nhiên biết những chuyện này.”
Liên Hi Hoàn tốt nghiệp đại học Kinh Đô, Giang Mộng Nhàn không hề cảm thấy ngạc nhiên, cô hoàn toàn không biết gì về ông chồng này, xem ra hôm nào phải lên thư viện điều tra một chút mới được.
Cô nhân cơ hội đưa ra yêu cầu của mình : “Chồng ơi, anh xem người ta qua lại mệt mỏi như vậy, không bằng...”
“Không bằng bắt đầu từ ngày mai, anh sai Hắc Ngũ lái máy bay đưa em đi học, kỹ thuật lái máy may của Hắc Ngũ là hạng nhất đó!”
Liên Hi Hoàn mang theo vẻ mặt bí hiểm, đáy mắt mang theo thâm ý như đã hiểu rõ tất cả.
Giang Mộng Nhàn trợn mắt há hốc mồm.
…………
2: Không còn lời nào để nói với đại gia
Liên Hi Hoàn đúng là đại gia mà, bọn họ ở biệt thự số 8 có sân bay chuyên dụng, anh không chỉ có một đống bất động sản ở ngoại ô mà còn có cả trang viên tư nhân cùng sân bay tư nhân nữa.
Cô vội vàng ra vẻ xấu hổ từ chối : “Thế sao được, người ta còn muốn khiêm tốn đó, nếu mỗi ngày đều ngồi máy bay đi học để cho các bạn học khác thấy thì sẽ không tốt đâu! Không bằng để em đến ở trong ký túc xá của trường học đi, cũng đỡ phải mỗi ngày đi tới đi lui.”
Lần này nhìn xem anh tiếp chiêu kiểu gì!
Thấy Liên Hi Hoàn trầm ngâm không nói, cô vội vã nói : “Trường học có phân phòng ký túc xá cho em, tuy điều kiện không bằng trong nhà, nhưng với em thì vẫn đủ thông qua, em ở tại trường học, cũng thuận tiện cho việc học tập của em...”
Liên Hi Hoàn có vẻ như đang do dự, đôi mắt thâm trầm, Giang Mộng Nhàn ở bên làm bộ rót ly rượu để nhìn anh.
Lại không biết Liên Hi Hoàn cũng đang quan sát cô.
Thật lâu sau, cuối cùng anh cũng gật đầu : “Được.”
Giang Mộng Nhàn hớn hở nhướng mày, nếu vào ở trong ký túc xá thì cô có ít nhất 5 ngày tự do, Liên Hi Hoàn bận rộn như vậy, có khi mười ngày nửa tháng cũng không gặp được nhau, chờ lâu ngày có khi lại hoàn toàn quên mất cô, thế là cô được tự do rồi!
Tuy cô rất hưởng thụ các loại tài nguyên cùng cuộc sống sinh hoạt thoải mái mà Liên Hi Hoàn mang đến, nhưng Giang Mộng Nhàn vẫn không thấy xấu hổ mà hy vọng có thể không cần ngủ với anh, ai biết đương lúc ngủ anh có vớt con lươn từ trong bể cá kia ra hay không...
Nhưng không nghĩ tới, những lời sau đó của Liên Hi Hoàn gần như là tạt một chậu nước lạnh vào đầu cô, khiến cô mất hết cả can đảm︰
“Anh chuyển đến gần trường học cùng em!”
Liên Hi Hoàn vẫn vô cùng phong độ, dùng khăn trắng lau miệng, sau đó tao nhã buông dĩa xuống, vẻ mặt chân thành nói ra những lời này.
Giang Mộng Nhàn thiếu chút nữa bị rượu đỏ làm cho sặc, vội vàng đáp : “Thế sao được! Em ở trong ký túc xá nữ sinh, nam sinh không thể đi vào, nếu bị trường học phát hiện, em sẽ bị trừ điểm mất.”
Liên Hi Hoàn tao nhã mê người nhấp một ngụm rượu đỏ, mỗi tiếng nói cử động của anh đều để lộ sự tao nhã trời cho, đúng là một cái gen tốt.
Đặt ly rượu xuống, anh nói : “Anh có bất động sản ở gần đại học Kinh Đô.”
Giang Mộng Nhàn chợt ngẩn ra, tuyệt đối không nghĩ tới, anh sẽ ra chiêu này.
Đoạn đường gần đại học Kinh Đô tuy không phải là nơi tốt nhất kinh đô, nhưng những gia đình quyền quý của kinh đô đa số lại sống ở đây, không nghĩ tới cái tên biến thái Liên Hi Hoàn này còn mua nhà tại gần đại học Kinh Đô.
Liên Hi Hoàn mỉm cười : “Thế nào? Nghe tin chồng em muốn đến ở cùng với em, em cao hứng đến độ u mê luôn sao? Đối diện cổng trường học có một khu bất động sản lớn, đều là của anh, anh rời đến đó ở cùng em...”
Khóe miệng Giang Mộng Nhàn khẽ giật giật một hồi, trong lòng đang không ngừng cảm thán, Liên Hi Hoàn thật đúng là đại gia mà, có thể vào ở trong căn biệt thự có khuôn viên riêng cùng với căn tứ hợp viện ngay gần cố cung kinh đô đã không phải giàu dạng vừa rồi!
Liên Hi Hoàn có vẻ như không phát hiện ra vẻ không thoải mái của cô, anh nhấp một ngụm rượu đỏ : “Tất cả nhà cửa tốt nhất ở gần khu vực đại học Kinh Đô đều là của anh, em muốn nghỉ ngơi ở đâu cũng đều được!”
Thấy Giang Mộng Nhàn còn không chưa trả lời, anh trái lại tự nói : “Anh nhớ anh có một căn hộ nhỏ, ngay ở bên cạnh đại học Kinh Đô, hình như chỉ cách ký túc xá nữ của em có một bức tường thôi, nếu không, chúng ta đến đó ở nhé?”
Giang Mộng Nhàn bày tỏ mình bị kinh hách, cô không còn lời nào để nói với đại gia cả.
…………
1: So chiêu
Nếu đến trường học vậy thì đại biểu cho việc bọn họ cùng tiến cùng lùi, sớm hay muộn cũng sẽ bị người ta thấy!
Cô cũng không muốn để cho người ta biết cô là người đã kết hôn! Cô mới 19 tuổi thôi! Cô vẫn còn là đứa trẻ!
Liên Hi Hoàn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có gì thể hiện hết lên mặt, từ chấn động đến thất vọng, sau đó lại quay lại với nụ cười giả dối, tất cả chỉ trong vài giây, nhưng cô còn non lắm, cô ở trước mặt anh hoàn toàn bị nhìn thấu, rõ ràng trong lòng chính là một con báo săn, nhưng ở trước mặt anh lại giả vờ làm một con mèo ngoan ngoãn.
Rõ ràng móng vuốt chỉ hận không thể chào chết anh, nhưng lại chỉ có thể kêu 'meo meo' với anh, loại cảm giác này thật sự sướng lắm!
Liên Hi Hoàn cảm thấy càng ngày càng thú vị, anh dù bận nhưng vẫn ung dung ngồi đó, chờ Giang Mộng Nhàn 'ra chiêu'.
Giang Mộng Nhàn ngẩn ra, cô chợt phát hiện, Liên Hi Hoàn giống như biển sâu không đáy, cô không hiểu thấu được anh, càng không biết rốt cuộc anh còn bao nhiêu con bài chưa lật.
Trong nháy mắt đó, cô cảm thấy mình hay cứ về gầm cầu ở thì hơn.
Nhưng chuyện đã đến nông nỗi này, hình như cô có muốn trở về cũng không được.
Thế giờ còn có thể làm sao? Tiếp tục diễn thôi!