Lưu Xuyến Thiển lệ rơi đầy mặt : “Anh Trạch Thiên, nếu anh thật sự nhớ mãi không quên Mộng Nhàn, em bằng lòng rời đi, thật đó, anh không cần cân nhắc đến cảm nhận của em đâu, là em đã chen chân vào tình cảm của hai người, là lỗi của em!”
Trương Trạch Thiên cực kỳ áy náy, Xuyến Thiển thiện lương như vậy, làm sao anh ta có thể nỡ tổn thương cô ta chứ?
Hôm nay anh ta tới chỉ vì muốn đàm phán với Giang Mộng Nhàn, chỉ muốn khuyên cô rút đơn kiện, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại nói ra những lời kia.
Anh ta không chút suy nghĩ đã nói : “Xuyến Thiển, chuyện không phải như em nghĩ đâu, không phải chúng ta đã nói là sẽ ở bên nhau cả đời hay sao? Không phải chúng ta đã hẹn tháng sau sẽ đính hôn, chờ tốt nghiệp rồi sẽ kết hôn sao? Tình cảm của anh dành cho em sao có thể thay đổi được? Em mới là người duy nhất trong lòng anh.”
………..
3: Oán hận tra nam
“Ha? Thế vừa rồi là ai nói muốn vứt bỏ tất cả, quay lại với tôi như trong quá khứ hả!”
Giọng nói lạnh lẽo của Giang Mộng Nhàn mang theo vẻ khinh khỉnh truyền đến từ phía sau, cô khoanh tay trước ngực, ôm vẻ mặt xem kịch vui nhìn bọn họ.
Cô thật sự không muốn thừa nhận, tên cặn bã này lại chính là bạn trai trước của cô, năm đó cũng không biết gu thẩm mỹ của cô lạ lùng đến mức nào nữa!
Nghe thấy giọng nói của Giang Mộng Nhàn, toàn thân Trương Trạch Thiên bị kiềm hãm đến cứng đờ, anh ta vậy mà lại không thốt lên được một lời phản bác, sắc mặt nhanh chóng chuyển sang màu gan heo, không dám nhìn Lưu Xuyến Thiển, lại càng không dám nhìn Giang Mộng Nhàn.
Giang Mộng Nhàn muốn kéo dài thời gian để khỏi phải đến gặp Liên Hi Hoàn, cho nên cô cố ý kéo dài âm điệu : “Vừa rồi là ai nói muốn cùng tôi bắt đầu lại lần nữa hả? Sao mới đó mà đã quên rồi thế? Chậc chậc, đúng là lời nói của đàn ông mà, còn không bằng cả rắm chó!”
“Anh....”
Trương Trạch Thiên hơi há mồm, nhưng lại không thốt ra lời, trong nháy mắt đó anh ta có một kích thích, vừa muốn níu kéo Giang Mộng Nhàn, nhưng lại không muốn chia tay với Lưu Xuyến Thiển.
Lưu Xuyến Thiển bỗng nhiên quay người lại, vừa chạy vừa gạt lệ, cô ta biết, có tiếp tục dây dưa sẽ rất khó có thể bảo đảm Trương Trạch Thiên sẽ không thay đổi suy nghĩ, tạm thời Trương Trạch Thiên vẫn còn lý trí, vẫn sẽ biết điều, thấy áy náy mà chạy đuổi theo cô ta.
Trương Trạch Thiên thấy Lưu Xuyến Thiển chạy, quả nhiên anh ta không kịp suy nghĩ đã chân nhanh hơn não chạy đuổi theo cô ta, đa số tâm trí anh ta vẫn đặt ở trên người Lưu Xuyến Thiển.
“Cắt! Tôi còn tưởng có thể đứng chơi thêm lát nữa chứ.”
Giang Mộng Nhàn có chút thất vọng, cô còn muốn kéo dài thêm phút đồng hồ nào thì hay phút ấy, cô tình nguyện ở đây dây dưa với tên cặn bã này một lat cũng không muốn đối mặt với gương mặt đẹp trai nhưng khắp người tràn ngập hơi thở biến thái của Liên Hi Hoàn.
Hai người người chạy ta đuổi, Giang Mộng Nhàn chậm rì rì đi trên đường, nhưng cô nhanh chóng thấy được Hắc Bát đang đứng ở ven đường.
Hắc Bát có dáng người cao lớn, một thân đồ đen, trông hệt như một cái quan tài di động, anh ta chỉ đứng ở nơi đó cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy vô cùng áp lực, khiến cho người ta không dám đến gần.
“Ông chủ đang trên đường đến nhà hàng rồi, ngài ấy không thích phải chờ người khác.”
Giang Mộng Nhàn không tình nguyện bước chân lên xe : “Thì chẳng phải tại tôi còn đang bận oán hận cái tên cặn bã kia sao...”
Trong lòng Hắc Bát cười lạnh một tiếng, cô đại khái còn không biết Liên Hi Hoàn đã phái Hắc Cửu bám theo cô mọi lúc mọi nơi đầu nhỉ.
Dăm ba cái chuyện trẻ con cô làm ở trong trường học bất cứ lúc nào cũng có thể bị Liên Hi Hoàn biết hết.
Liên Hi Hoàn có tổng cộng mười vệ sĩ, theo thứ tự từ Hắc Nhất cho đến Hắc Thập, mười người đàn ông, mỗi người đều mang trên người một tuyệt kỹ, Hắc Thất có kỹ năng lái xe đỉnh cao, Hắc Bát có thân thủ giỏi, Hắc Cửu thì vừa có thân thủ nhanh nhẹn lại vừa có năng lực ngụy trang mạnh.
Hắc Bát cho rằng Liên Hi Hoàn phái ra anh ta đến làm tài xế kiêm vệ sĩ cho Giang Mộng Nhàn đã coi như là dùng dao mổ trâu để giết gà rồi, không nghĩ tới anh lại còn phái đi cả cái tên Hắc Cửu biến thái kia nữa!
………….
1: Không còn lời nào để nói với đại gia
Hắc Bát không nói được một lời, theo sát Giang Mộng Nhàn lên xe, xe khởi động rồi nhanh chóng lao vút đi.
Trải qua sự xấu hổ của buổi tối hôm qua, Liên Hi Hoàn thế mà thật sự yên tâm cho anh ta tiếp tục bảo vệ Giang Mộng Nhàn sao?
Anh thật sự không sợ...
Nhưng Hắc Bát cũng không thích loại phụ nữ như Giang Mộng Nhàn, chỉ có loại biến thái như Liên Hi Hoàn mới có khẩu vị nặng như vậy, ngay cả một sinh viên mà cũng xuống tay được, anh ta vẫn chung thành với dạng phụ nữ ngực to mông mẩy hơn.
Loại phụ nữ như cây sậy giống Giang Mộng Nhàn vẫn nên để lại cho tên biến thái Liên Hi Hoàn kia thì hơn!
Giang Mộng Nhàn ở trên xe thay đổi trang phục cùng lớp trang điểm, lúc đến nhà hàng tình nhân, cô đã từ thiếu nữ hoang dã cơn chiều thành tiểu thư đoan trang tao nhã.
Lúc Hắc Bát mở cửa xe, nhìn thấy cô thì hơi há miệng, có vẻ như muốn nhắc nhở cô, ở trong trường học thì nên chú ý chút, tai mắt của Liên Hi Hoàn đã tiến vào ẩn núp trong đại học Kinh Đô rồi.
Nhưng lời đến miệng lại thu lại.
Cô vẫn nên tự cầu nhiều phúc đi! Có chết thì cũng là cô chết! Nhưng Liên Hi Hoàn càng ngày càng có hứng thú với cô, đại khái tạm thời cô còn không chết được.
Giang Mộng Nhàn vào nhà hàng, nhân viên phục vụ mặc đồng phục tiến đến dẫn cô đến nơi đặt trước.
Liên Hi Hoàn đặt một phòng ăn tình nhân, chiếc mành trân châu hồng rủ xuống, lúc mở cửa phát ra tiếng kêu như chuông gió, bên trong có thắp nến hồng, cả không gian vô cùng lãng mạn, mùi hương thức ăn bay ra, hoà cùng với mùi hương của hoa hồng, thoáng chốc có thể khiến cho người ta thả lỏng tâm tình.
Liên Hi Hoàn mặc tây trang đến, trông vô cùng tiêu sái thành thục, phối hợp với chiếc cà- vạt xám, lại thêm gương mặt góc cạnh rõ ràng, dưới ánh nến hồng nhạt trông không khác gì thiên thần.
Anh càng đẹp trai thì trong mắt Giang Mộng Nhàn trị giá nguy hiểm của anh lại càng cao.
Cô cũng không dám quên trong nhà còn có bể cá nuôi hai con lươn kia.
Cô cố gắng nở nụ cười tao nhã đi đến đặt túi xách xuống, một năm qua cô đã học một khóa lễ nghi, hành vi cử chỉ đều lộ ra sự tao nhã, đã không còn là con vịt con xấu xí kia nữa, cô cất giọng mềm mại nói : “Chồng ơi, em đến rồi đây, vừa rồi trên đường kẹt xe, em đến chậm chút.”
Liên Hi Hoàn giống như sớm biết cô bị kẹt xe, cô mím đôi môi đỏ mọng đã được thoa một lớp son Dior, tròng mắt đảo một vòng, đang tính uyển chuyển nói với Liên Hi Hoàn chuyện muốn được chuyển đến sống tại ký túc xá của trường, không nghĩ tới Liên Hi Hoàn lại mở miệng trước.