⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Phiến nắm chắc mười phần : “Phóng mắt ra khắp kinh đô này, trừ cái tên biến thái cậu ra thì tôi chẳng ngán ai cả!”
Giang Mộng Nhàn rùng mình một cái.
Liên Hi Hoàn nhếch chân mày, cười như không cười nhìn Tần Phiến : “Nếu người kia là tôi thì sao?”
Đại khái là do quan hệ của bọn họ rất tốt, thường xuyên đùa nhau kiểu này cho nên Tần Phiến không chút suy nghĩ đã cười to một tiếng: “Nếu là cái tên biến thái cậu thì thật tội cho con gái nhà lành bị cậu chà đạp, tôi sẽ làm anh hùng cứu mỹ nhân, ha ha!”
Giang Mộng Nhàn lại một lần nữa bị kinh hãi.
Xem ra chồng cô không chỉ siêu biến thái như cô tưởng.
………..
1: Dọa cho đái cả ra quần!
Tần Phiến, Lăng Vân cùng Liên Hi Hoàn xem như hình thành một tam giác tình bạn, quan hệ tốt đến mức nói chuyện cũng không thèm giữ chừng mực, Tần Phiến nói cho đã mồm xong mới ngẩn ra, Liên Hi Hoàn là người đã kết hôn, nàng dâu nhỏ tuy còn nhỏ thật nhưng cũng đã cưới hỏi đàng hoàng, anh ta vội vàng nghiêm mặt giải thích : “Chị dâu nhỏ, chị đừng có hiểu lầm, anh Liên có đôi khi có chút biến thái, nhưng tổng thể mà nói, vẫn là một người đàn ông tốt.”
Giang Mộng Nhàn cũng sắp bị dọa khóc rồi, cô xác định 100% Liên Hi Hoàn chính là tên biến thái, tâm lý vô cùng vô cùng biến thái!
Ai rơi vào tay anh thì người đó xui xẻo!
Liên Hi Hoàn thấy Giang Mộng Nhàn đã bị dọa đủ rồi, anh cho rằng cô đã được chứng kiến sự lợi hại của chồng mình, chắc tương lai cũng sẽ không dám ra ngoài làm loạn nữa, thế là thuận thế vuốt ve mái tóc dài mềm mại, lúc này mới hạ lệnh trục khách : “Đêm đã khuya, đại gia muốn làm chính sự, người không liên quan, đều đi hết đi cho tôi nhờ.”
Lăng Vân biết đêm nay người đàn ông này muốn làm gì cho nên cũng hiểu lòng người đứng dậy, cầm cặp công văn nói : “Đi thôi, không quấy rầy cậu làm 'chính sự' nữa!”
Tần Phiến thì lại không chịu đi : “Tôi không đi, cuối cùng thì lão già nhà cậu mới chờ được đến thời khắc lịch sử này, chúng ta phải chúc mừng một phen mới được, tôi đã chuẩn bị cả pháo để đốt rồi đây- - “
“Cút ngay!”
Liên Hi Hoàn đặt Giang Mộng Nhàn xuống, tự mình đi đuổi người, thật ra là phải tự mình tiễn hai người này ra khỏi cửa.
Tần Phiến bị chủ nhà đuổi vội ra ngoài, trước khi bước chân ra khỏi cửa anh ta còn không quên lớn tiếng ồn ào : “Chị dâu nhỏ, đêm nay chị cố chịu đựng chút nhé, chị không biết đâu, hai người trước kia- - “
“Câm miệng cậu lại!”
Thân phận của Liên Hi Hoàn có phần đặc biệt, có vẻ như có người không muốn để cho anh có thể thuận lợi cưới được vợ đẹp, trước kia anh từng có hai vị hôn thê nhưng cả hai đều giữa chừng gặp bất trắc, một người thì ngoài ý muốn ngã vỡ đầu, tỉnh lại liền mất trí nhớ, quên sạch Liên Hi Hoàn.
Vị còn lại thì vừa mới đính hôn với Liên Hi Hoàn xong thì xảy ra tai nạn xe cộ, thiếu chút nữa nghẻo luôn.
Có vài người còn cố ý lan truyền tin tức nói mục tiêu mà Liên Hi Hoàn ngắm trúng nhất định sẽ mang họa sát thân, ai gả cho anh thì người đó xui xẻo, sau đó, trên lưng Liên Hi Hoàn liền gánh thêm cái tiếng xấu khắc vợ, ế đến năm 31 tuổi mới cưới được vợ.
Tần Phiến chưa bao giờ tin vào mấy cái chuyện vớ vẩn này, có điều nó lại trở thành câu nói đùa cửa miệng giữa đám anh em thân thiết bọn họ, mỗi lần Liên Hi Hoàn nói nhiều hai câu với người phụ nữ nào thì Tần Phiến liền chờ xem náo nhiệt, nhìn xem người phụ nữ kia phải mất bao lâu mới gặp xui xẻo.
Cho dù không gặp xui xẻo, Tần Phiến anh ta cũng sẽ khiến cho người ta xui xẻo một lần, thuận lý thành chương mà chơi cho cái danh này thành sự thật luôn! Cứ mỗi lần như thế là lại bị Liên Hi Hoàn tẩn cho một trận đã đời!
Nếu không còn thú vui này nữa thì anh ta sẽ cảm thấy trên đời này không còn chuyện gì thú vị nữa.
Lúc anh ta thích thú chơi trò này thì dường như không thèm suy xét đến chuyện Giang Mộng Nhàn hoàn toàn không biết phương thức ở chung giữa cánh đàn ông bọn họ, cô chỉ nghe được từ trong câu nói của anh ta hai từ mấu chốt là - - ‘chịu đựng’, cùng ‘hai người trước’!
………..
2: Dọa cho đái cả ra quần!
Liên Hi Hoàn đã từng chơi chết phụ nữ rồi sao!
Có lẽ không chỉ chết, theo ngữ pháp của Trung Quốc thì có vẻ như, 'hai' này còn là một con số không xác định, cái gọi là hai người, có thể là hai người, mà cũng có thể là mười tám người.
Giang Mộng Nhàn ngồi ở trên ghế sofa, vẻ mặt xám như tro tàn, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan ra khắp cơ thể, cô giống như thấy được trong biệt thự xanh vàng rực rỡ này bỗng dưng xuất hiện một luồng khí u ám đang xâm nhập và không ngừng khuếch trương, đó là linh hồn của mấy người ‘chị em’ chết không cam lòng.
Má nó, cuối cùng thì ngày lành của cô cũng chấm dứt rồi sao!
Cô nghĩ đến 108 loại chết mình đã từng đọc qua, cái sau thảm hơn cái trước, cô rất ít đọc loại sách này cho nên cũng không biết kẻ có tiền sẽ chơi đùa kiểu gì nữa, cô hoàn toàn không có chút xíu kiến thức nào về sự biến thái của đám con cháu nhà giàu, nhưng cô biết, kẻ càng có tiền thì tâm lý lại càng biến thái, kích thích tầm thường làm sao có thể thỏa mãn nhóm người này được.
Tra nam còn chưa đánh cho rớt đài, chi phiếu mấy triệu tệ còn chưa dùng hết, đại học Kinh Đô thì vừa mới thi đỗ, cô không muốn chết đâu!
Liên Hi Hoàn rất nhanh đã tiễn xong Lăng Vân và Tần Phiến đi, lúc anh trở lại phòng khách, thấy Giang Mộng Nhàn vẫn còn ngồi ở trên ghế sofa, hai ly rượu vừa rồi đã phát huy công dụng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bị hun đến ửng đỏ trông vô cùng đáng yêu, vẻ mặt ngơ ngác, đại khái là đang kiểm điểm lại sai lầm của mình đi.
Đối với chuyện Giang Mộng Nhàn tặng cho Tần Phiến một nụ hôn gió, sau khi Liên Hi Hoàn biết đó người đó chính là vợ mình xong, cả người anh đều tức điên, tuy căn cứ vào tình hình mà Hắc Bát báo cáo thì bình thường Giang Mộng Nhàn cực kỳ ngoan hiền, chưa từng đội nón xanh (cắm sừng/ngoại tình) cho anh, một năm qua, cô không khắc khổ học tập thì chính là đi tập thể hình, học lễ nghi, học cách trang điểm, học đánh quyền anh, nhưng có một chuyện vô cùng quan trọng chính là, vợ anh càng ngày càng xinh đẹp yêu kiều, nhất định sẽ dẫn vô số người khom lưng quỳ gối trước váy cô, anh nhất định phải bóp gãy mấy cái sừng còn chưa kịp nhú này.
Đầu tiên phải cho Giang Mộng Nhàn một bài học, để cho cô biết, việc cô tùy tiện tặng cho một nụ hôn gió khiến người chồng là anh rất tức giận!
Vì thế, Liên Hi Hoàn thu lại tươi cười, cố ý nghiêm mặt nói: “Em còn ngồi đó làm gì? Còn không nhanh đi lên tầng chờ tôi!”
Giang Mộng Nhàn mặt xám như tro tàn, vô tri vô giác, cứ như một con rối mà đi lên tầng.
Liên Hi Hoàn đi theo sau lưng cô, bỗng nhiên nhớ tới hôm nay là ngày gì, đúng là nên được chúc mừng thật, lúc này anh thật sự rất nhớ món thịt kho tàu mà anh thích nhất.
Ở nước ngoài một năm qua, bất kể có ăn cái gì, anh cũng đều có cảm giác không hương vị, cho dù là có được nguyên liệu tươi mới được vận chuyển bằng đường hàng không đến, lại còn do chính tay đầu bếp chính thống của Trung Hoa chế biến, thì món ăn được làm ra vẫn có cảm giác là lạ, nói chung vẫn là được thưởng thức món ăn quê nhà ngay chính tại mảnh đất quê hương mình vẫn là nhất, nhất là món lươn kia.
3: Dọa cho đái cả ra quần!
Mỗi lần từ nước ngoài trở về, anh đều phải làm vài món ăn thôn quê dân dã ăn cho đỡ thèm, lươn bắt được phải nuôi hai ngày rồi mới mang ra chế biến, tuy quản gia Lý đã biết thói quen của anh, nhưng anh vẫn không nhịn được mà hỏi quản gia Lý: “Lão Lý, mua lươn chưa?”
⬅ Trước Tiếp ➡