⬅ Trước Tiếp ➡
Mới vừa ra khỏi phòng, Giang Mộng Nhàn đúng lúc nghe thấy câu nói kia, sợ tới mức trước mặt tối sầm, thiếu chút nữa lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống.
Linh hồn quật cường gắng gượng chống đỡ cho thân hình mảnh mai của cô, cô từng bước đi xuống, mỗi bước đều khiến tâm hồn run rẩy.
Liên Hi Hoàn quả nhiên là tên biến thái! Một thùng kia còn không biết phải dùng đến khi nào, giờ lại mua thêm nữa chẳng phải cái thân thể nhỏ bé này của cô se xbị ép khô hay sao!
Giang Mộng Nhàn từng bước đi xuống, dép lê màu trắng gạo nhẹ nhàng giẫm lên mặt đá hoa, lộ ra đầu ngón chân nhẵn nhụi, cô mặc chiếc váy liền áo Liên Hi Hoàn mới mua, là một bộ váy vô cùng thanh lịch thục nữ số lượng có hạn, Liên Hi Hoàn cũng không phải mua lung tung, tất cả lớn nhỏ đều vừa khít, dán sát vào vòng eo vô cùng xảo diệu, để lộ ra cái eo không đầy một nắm, mét váy trắng tinh chỉ đến đầu gối để lộ ra một đoạn cẳng chân, toàn thân váy trắng làm nổi bật dáng người tinh xảo đặc sắc của Giang Mộng Nhàn, hệt như Bạch Tuyết.
Làn da của cô vốn rất trắng, được bảo dưỡng một năm nay lại càng trắng đến chói mắt.
Sự xuất hiện của cô đương nhiên đã dẫn tới sự chú ý của ba người trong phòng khách, không thể phủ nhận, bọn họ đều vô cùng kinh diễm, bọn họ là người có địa vị cao đã quen nhìn phù hoa cùng truỵ lạc, ánh mắt đã bị tha hóa, nhưng lúc thấy Giang Mộng Nhàn, bọn họ vẫn không nhịn được mà kinh diễm một phen.
Lăng Vân còn tưởng là mình nhìn lầm chứ, một năm trước anh ta đưa Giang Mộng Nhàn đến, cô vừa đen vừa gầy, lúc này mới một năm không gặp, sao cứ có cảm giác như đã thay đổi thành người khác vậy?
Tần Phiến cũng phải mở rộng tầm mắt : “Đây là Gà Con nhà cậu?”
Nào có vẻ gì là xấu xí xanh xao vàng vọt, cả người không có lấy một lạng thịt? Huống hồ, cô chẳng giống Gà Con chỗ nào!
Liên Hi Hoàn nhìn Giang Mộng Nhàn lúc này sặc sỡ loá mắt, anh cũng vô cùng kiêu ngạo, vỗ vỗ bên cạnh mình nói : “Gà Con, mau đến đây ngồi.”
Tần Phiến cào cào cái đầu tóc vàng, vẫn là vẻ mặt không thể tin nổi : “Hoàn toàn khác người trên giấy đăng ký kết hôn của cậu, thế này là phải động dao kéo bao nhiêu lần thì mới được chứ!”
Hiển nhiên anh ta không nhận ra Giang Mộng Nhàn, Giang Mộng Nhàn của hiện tại và Giang Mộng Nhàn ban ngày hoàn toàn không giống nhau, ban ngày cô cá tính tiêu sái không kiềm chế được, hệt như một con báo hoang, nhưng về đến bên người Liên Hi Hoàn rồi cô từ báo hoang bỗng biến thành chú mèo ngoan hiền.
Tần Phiến và Lăng Vân không nhận ra Giang Mộng Nhàn, nhưng Giang Mộng Nhàn lại nhận ra bọn họ.
Người đàn ông một đầu tóc vàng hãy còn mới mẻ trong ký ức của cô, hôm nay cô còn tặng cho anh ta một nụ hôn gió cơ mà!
Lại nhìn Lăng Vân ngồi kế bên, hôm nay hình như cô có từng thấy anh ta ngồi trong chiếc Lincoln kia thì phải.
Cô nhớ rõ trong xe lúc ấy có bốn người, một tài xế, một là Lăng Vân, một người tóc vàng, và còn một người người đàn ông nữa, cô dùng sức hồi tưởng lại bộ dáng của người đàn ông kia, càng nghĩ càng cảm thấy, người đàn ông kia rất giống Liên Hi Hoàn...
Ánh mắt Giang Mộng Nhàn vừa lúc chống lại Liên ánh mắt cười như không cười của Hi Hoàn, trong đầu 'đoàng’ một tiếng nổ tung, ngược lại lông tơ trên người dựng đứng hết lên!
Cô vậy mà lại dám cho người đàn ông khác một nụ hôn gió ngay trước mặt chồng mình!
…………
2: Chồng cô là tên biến thái
Xem ra, Tóc Vàng vẫn chưa biết gì, nhưng Liên Hi Hoàn thì biết hết rồi.
Khó trách cô cảm thấy đêm nay không khí vô cùng quỷ dị, thì ra là vì điều này!
Giang Mộng Nhàn sợ tới mức chân mềm nhũn.
Chơi lớn thế này thì đêm nay cô còn không bị ăn sạch mới là lạ!
Thấy côi vẫn thất thần, Liên Hi Hoàn lại vỗ bên cạnh mình, khí thế lạnh lùng nghiêm túc : “Đến đây.”
Giang Mộng Nhàn run rẩy nhận mệnh đi tới, tứ chi cứng ngắc ngồi vào trong lòng Liên Hi Hoàn, tỏ vẻ mình rất thẹn thùng, không dám nhìn Lăng Vân và Tóc Vàng, sợ bị nhận ra, mọi người đều sẽ xấu hổ.
Liên Hi Hoàn cảm thấy mỹ mãn ôm 'Gà Con', tay to ôm eo cô, nói : “Cái tên tóc vàng này tên Tần Phiến, là một tên ăn chơi trác táng, về sau thấy cậu ta thì cứ đi đường vòng.”
Trái tim Giang Mộng Nhàn run lên, một giây trước vẻ mặt Liên Hi Hoàn còn lạnh băng, nhưng một giây sau thì đã trở nên dịu dàng, tính cách này thay đổi thất thường như vậy, không phải biến thái thì chính là siêu cấp biến thái.
31 tuổi có tiền có thế có vẻ ngoài nhưng vẫn là xử nam, không phải biến thái mới là lạ!
Giang Mộng Nhàn vùi mặt ở trong lòng Liên Hi Hoàn, ngoan ngoãn làm một con mèo nhỏ : “Vâng.”
Tần Phiến không vui : “Gà Con nhà cậu mềm nhũn, tôi chẳng thích đâu, tôi thích cô em của tôi hơn! Chính là cô em chúng ta gặp trên đường Đại Minh hôm nay ấy, cô gái đó là của tôi, không ai được cướp!”
Nghe thấy mấy chữ cô em rồi đường Đại Minh, toàn thân Giang Mộng Nhàn lại run lên, biết mình gặp rắc rối, nhưng cô không nghĩ tới họa lại lớn như vậy.
Ngồi trước mắt đây chính là mấy người anh em của ông chồng biến thái nhà cô!
Cả người cô liền xù lông!
Tần Phiến và Lăng Vân cô cũng có nghe nói, kia chính là phụ tá đắc lực của Liên Hi Hoàn, vị trí nhất định cao hơn cô vợ chỉ mới kết hôn hơn năm nhưng chưa tiếp xúc đủ một ngày như cô, tục ngữ nói anh em như tay chân, phụ nữ như quần áo, đồ mặc trên người anh không vừa tay chân anh, liệu anh có xé nát hay không?
Giang Mộng Nhàn lạnh run, không dám nhìn người khác.
Liên Hi Hoàn ôm nàng dâu nhỏ nhà mình, ánh mắt nhìn Tần Phiến như nhìn một tên ngốc, trong lòng thầm nghĩ ︰Cô em của cậu đã là của tôi tồi ! Không biết đây là kinh hỉ hay kinh hãi nhỉ?
Anh nhìn dáng vẻ bị dọa sợ của Giang Mộng Nhàn, thật muốn dạy cô một bài, xem cô còn dám ra ngoài chạy loạn nữa hay không, vì thế, anh cố ý lớn tiếng nói với Tần Phiến: “Của cậu cái gì, có khi người ta đã có chồng rồi, cho cậu một nụ hôn gió chỉ là trêu chọc cậu mà thôi! Đừng tự mình đa tình!”
Đúng đúng đúng! Giang Mộng Nhàn gật đầu.
Cô chỉ muốn trêu ghẹo anh ta mà thôi, tuyệt đối không có ý gì khác, cô là nàng dâu nhỏ ngoan hiền!
Tần Phiến hoàn toàn không nghe ra ý trong lời nói của Liên Hi Hoàn, nói : “Ồ, có người phụ nữ nào mà Tần Phiến nhìn trúng nhưng lại không chiếm được đâu! Đừng nói là cô ấy đã có chồng, cho dù là đã sinh con, tôi cũng có bản lĩnh cướp từ tay chồng cô ấy!”
Giang Mộng Nhàn sợ tới mức ôm chặt chồng mình, cố chứng mình trong sạch.
Cô thật sự không nghĩ tới, tuy Liên Hi Hoàn là tên biến thái, nhưng anh đã làm rất nhiều việc giúp cô, cô đảm bảo là cô không dám! Cô thật sự chỉ muốn trêu chọc Tần Phiến thôi!
Liên Hi Hoàn ôm Giang Mộng Nhàn ngồi trên đùi mình, lạnh lùng cười : “Ồ, có thể chồng người ta còn lợi hại hơn cả cậu đó!”
⬅ Trước Tiếp ➡