Lâm Tố Tâm nói: "Là em ạ."
Thầy Tôn nóng lòng muốn ngắt lời cô: "Hiệu trưởng Trần nói chuyện nào có phần cho các cô chen ngang? Hiệu trưởng, đây chính là Lâm Tố Tâm, ngài yên tâm, tôi đã cho em ấy thông báo cuối cùng rồi, hôm nay chắc chắn em ấy sẽ dọn đi!"
Trần Dư Mặc sững sờ, nói: "Dọn đi cái gì?"
Thầy Tôn nói: "Hiệu trưởng Trần, chẳng lẽ ngài không phải do Đỗ tiểu thư mời tới sao? Nhưng mấy chuyện nhỏ nhặt kiểu cho Lâm Tố Tâm nghỉ học này thật sự không cần làm phiền đến ngài, tôi có thể làm rất tốt, còn phiền ngài tự mình đến đây!"
Đôi mắt của Trần Dư Mặc nheo lại dưới cặp kính: "Tình hình như thế nào? Tại sao phải cho học sinh Lâm nghỉ học? Cái gì gọi là hôm nay dọn đi? Có phải tôi đã bỏ qua việc gì rồi không? Tôi nhớ là dựa theo quy định của trường học, muốn ra quyết định buộc thôi học thì cần phải thảo luận tại cuộc họp của hiệu trưởng, có được tất cả chữ ký của hiệu trưởng và ban quản trị thì mới được. Sao tôi lại không biết chuyện này chứ?"
"A," Thầy Tôn lập tức nói không ra lời, cuối cùng sau đó mới nhận ra, dường như ông ta đã xác định trước và mắc sai lầm, Trần Dư Mặc không phải đến vì Đỗ Lâm Nhi tìm, rốt cuộc ông ấy đến nơi này làm gì?"
2: Hiệu trưởng đến
Lâm Tố Tâm nghe bọn họ nói chuyện cũng nhớ lại. Hóa ra vấn đề cô bị cho nghỉ học này thủ tục hoàn toàn không đúng, xem ra Đỗ Lâm Nhi không vừa mắt với cô, muốn đuổi cô ra khỏi phòng. Phòng giáo vụ cố gắng tìm cách đuổi cô không dựa theo trình tự bình thường mà đuổi thẳng cô ra khỏi trường.
Cô xem xét tình hình có sự thay đổi, vội vàng nói: "Hiệu trưởng Trần, em cũng không biết chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên phòng giáo vụ không cho phép em tham gia thi cuối kỳ, còn hủy thẻ sinh viên của em, rõ ràng em không làm sai bất cứ nội quy nào của trường học!"
Trần Dư Mặc trừng mắt nhìn thầy Tôn một chút, nói: "Em chờ chút đến phòng làm việc của tôi, tôi nhất định phải hỏi rõ ràng, liệu nội quy và quy định của trường chúng ta có còn hiệu lực không! Những con cái nhà giàu này bình thường đã làm trò không ít chuyện, tôi cũng nghe quản lý trường mắt nhắm mắt mở, bây giờ lại tùy tiện để một trưởng phòng có thể cho sinh viên nghỉ học, hoàn toàn không coi nội quy nhà trường là gì!"
Thầy Tôn bị dạy bảo cúi đầu không dám phản bác, trong lòng thầm kêu không may, người nghiêm túc nhất trong năm vị hiệu trưởng của Học viện Ngân Diệu rốt cuộc vì sao lại đến khu ký túc xá Tinh Huy nhỏ bé vào giờ này vậy? Lúc đầu ông ta có thể đuổi Lâm Tố Tâm ra ngoài, làm xong xuôi mọi chuyện. Nếu như hiệu trưởng Trần xuất hiện khiến Lâm Tố Tâm không bị cho nghỉ học thì ông ta không chỉ không có cách nào lộ mắt trước mặt Đỗ Lâm Nhi mà chỉ sợ còn bị Trần Dư Mặc xử lý.
Lâm Tố Tâm và Phùng Tư Tư liếc nhau, biết thầy Tôn này gặp xui xẻo rồi thì không khỏi lộ ra ý cười.
Trần Dư Mặc quay đầu nói: "Em chính là sinh viên Lâm Tố Tâm sao?"
Lâm Tố Tâm gật gật đầu: "Hiệu trưởng Trần, nhờ có sự xuất hiện của ngài nếu không hôm nay em sẽ bị đuổi ra khỏi phòng.
Trần Dư Mặc nói: "Em đang nói gì vậy, là do đội ngũ giảng viên và nhân viên của trường chúng tôi đã làm không tốt công việc của mình khiến em cảm thấy mình bị làm sai, thầy nhất định sẽ cho em lời giải thích thỏa đáng."
Lâm Tố Tâm khẽ giật mình, cô không ngờ là Trần Dư Mặc lại có thể dùng giọng điệu này nói với cô, giống như sợ đắc tội với cô, thực sự không giống như hiệu trưởng đang nói chuyện cùng với sinh viên.
Lúc cô đang chần chừ, chỉ nghe Trần Dư Mặc nói tiếp: "Sinh viên Lâm, lần này thầy tới vì quản lý trường muốn gặp em cho nên bảo thầy đến đón em, mời em đến tham dự."
Lâm Tố Tâm nghi rằng mình đang nghe lầm, mở to hai mắt nhìn hỏi: "Hiệu trưởng Trần, ngài nói cái gì vậy? Quản lý trường?"
Trần Dư Mặc nói: "Thầy cũng không biết, em xem, nếu không có việc gì thì cần gì thầy phải đến đây chứ?"
Lâm Tố Tâm do dự nhìn ông ấy, không biết rốt cuộc quản lý trường mình là ai, tại sao muốn gặp cô. Mặc dù dường như Trần Dư Mặc không giống người xấu nhưng mấy chuyện không rõ ràng như thế này cô vẫn có chút chưa quyết định chắc chắn được, ông ấy định kéo cô đi bán sao? Mặc dù cô không có mấy lạng thịt, có lẽ bán không ra giá tiền...
Đúng lúc này Phùng Tư Tư kéo áo cô, dường như có chuyện muốn nói với cô.
Lâm Tố Tâm vội vàng nói: "Hiệu trưởng Trần, em còn có chút đồ phải lo, nếu được thầy ngồi trong phòng khác ngồi một chút, em sẽ nhanh chóng xong."
Trần Dư Mặc nhẹ gật đầu.
Lâm Tố Tâm vội vàng lôi kéo Phùng Tư Tư đi vào phòng.
Phùng Tư Tư nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhìn ra bên ngoài thấy Trần Dư Mặc đã ở trên ghế sa lon thì bắt đầu chất vấn thầy Tôn, lúc này mới chạy đến trước mặt Lâm Tố Tâm, dậm chân nói: "Ai da, thầy nói cái gì! Đến tổng điều hành là ai thầy cũng không biết?"
1: Thế gia
Lâm Tố Tâm cố gắng nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra hình như lúc cô nhập học đã từng gặp tổng điều hành học viện Ngân Diệu, là một ông chú hơn năm mươi tuổi, nhìn từ xa nên cũng không thấy rõ tướng mạo lắm nhưng lúc nói chuyện giọng trầm trầm điềm tĩnh, nhìn rất có phong thái của người thành công.
Lâm Tố Tâm nói: "Tôi thực sự không biết ông ấy mà."
Phùng Tư Tư trừng cô một chút, nói: "Học viện Ngân Diệu có lịch sử hơn hai trăm năm, là trường đại học có lịch sử dâu đời nhất Trung Quốc. Từ lúc bắt đầu cho tới nay vẫn luôn là sản nghiệp của Hạ gia, tổng điều hành của trường cũng luôn lấy người trong gia tộc họ nhận trách nhiệm.
Lâm Tố Tâm nói: "Không phải là cái Hạ gia kia chứ?"
Phùng Tư Tư gật đầu nói: "Đúng, chính là cái nhà cậu đang nghĩ đấy, Hạ gia một trong mười gia tộc giàu có nhất Trung Quốc. Hẳn là cậu từng nghe nói rồi? Đó là một gia đình chính trị và kinh doanh nổi tiếng ở triều đại nhà Thanh, mãi cho đến thời kỳ dân quốc buôn bán với ngoại quốc càng thêm giàu có, trong thời gian chiến tranh càng kiếm bộn tiền ở châu Âu. Cho đến nay rất nhiều công ty độc quyền đứng đầu ở rất nhiều quốc gia Âu Mỹ thật ra cổ đông lớn nhất phía sau đều là Hạ gia.
Lâm Tố Tâm nghe cô ấy nhắc đến Hạ gia, nhưng tâm trí cô lại nghĩ về Nhâm gia cũng là một trong mười gia tộc lớn nhất. Đã nghe nói Hạ gia đã đỉnh như vậy, Hạ gia kia cùng đẳng cấp với Nhâm gia hiển nhiên cũng không phải kẻ tầm thường. Xem ra Nhậm Tương Quân giết người như vậy có vẻ không có gì đáng ngại, thực sự chính là do có chỗ dựa.
Nghĩ tới đây cô không khỏi siết chặt tay, trong lòng có cảm giác phiền muộn không nói ra được. Cùng là người như xuất thân và hoàn cảnh không giống nhau, địa vị lại càng khác một trời một vựa, Nhậm Tương Quân có gia tộc che chở, chẳng lẽ mình báo thù trong vô vọng sao?
Giọng của Phùng Tư Tư ở bên cạnh vang bên tai cô: "Tố Tâm, cậu có đang nghe tôi nói không thế?"
Lâm Tố Tâm lấy lại tinh thần, vội nói: "Nghe được, nghe được. Ý của cậu là vị tổng điều hành trường là người của Hạ gia đúng không? Như vậy thì có bắn đại bác cũng không liên quan gì đến tôi mà."
Phùng Tư Tư chống cằm suy nghĩ một hồi, nói: "Đúng vậy, ừm, cậu nói xem có phải Tổng điều hành nghe nói việc cậu bị cho nghỉ học, muốn chấn chỉnh lại nội quy trường học cho nên gọi cậu đến để tìm hiểu tình hình?"
Lâm Tố Tâm nói: "Cậu suy nghĩ nhiều rồi? Muốn tìm hiểu tình hình thì hiệu trưởng Trần đến như vậy là đủ rồi. Cậu không thấy thầy Tôn sao, nhìn thầy ấy thì chẳng khác gì chuột gặp mèo!"
Phùng Tư Tư phản bác: "Vậy cũng không chắc mà, vấn đề này kiểm tra đi kiểm tra lại cuối cùng chắc chắn không liên quan gì đến Đỗ Lâm Nhi. Dù sao cô ta cũng là con gái nhà thị trưởng, người bình thường không đắc tội nổi. Hiệu trưởng Trần là một học giả, cho nên loại chuyện này có thể không xử lý được."
Lâm Tố Tâm lắc đầu nói: "Dù sao tôi cảm thấy không có khả năng. Nếu như không muốn đắc tội với Đỗ Lâm Nhi thì tốt nhất không nên can thiệp sâu vào chuyện này. Dù sao tôi chỉ là một sinh viên bình thường. Cho dù bọn họ đều bao che cho Đỗ Lâm Nhi thì tôi cũng không có cách nào cả." Nói xong cô đứng dậy, '' Hiệu trưởng Trần đã tự mình đến đây tìm tôi rồi, nên tôi nên đi cùng ông ấy. Theo lời cậu nói lý lịch của Tổng điều hành lớn mạnh như vậy có lẽ cũng không làm gì một cô gái vốn không quen biết gì như tôi được, tôi đến xem ông ấy muốn làm gì. Cậu ở ký túc xá chờ tôi nhé? Lát nữa tôi còn phải cầm hành lý về, đến lúc đó đúng lúc cùng nhau về."
2: Thế gia
Thấy cô quay thẳng người đi ra cửa, Phùng Tư Tư vội giữ cô lại, nói: "Chờ một chút."
Lâm Tố Tâm quay đầu nhìn cô ấy, Phùng Tư Tư nói: "Cậu cứ đi như thế này à?"
"Không thì sao?"
Phùng Tư Tư nói: "Cậu xem cậu mặc áo thun quần jean, vừa rồi dọn đồ nên đầu tóc còn rối bời. Sắp gặp một nhân vật lớn rồi có muốn ăn mặc chỉnh tề một chút, thay đổi quần áo tử tế khong."
Lâm Tố Tâm khẽ giật mình: "Cái này... Không cần chứ?"
"Sao lại không cần? Phải cho Tổng điều hành một ấn tượng tốt chứ! Bây giờ trong trường có rất nhiều người bắt nạt cậu như vậy, nếu cậu cho Tổng điều hành một ấn tượng tốt thì người khác cũng không dám đối xử với cậu như vậy."
Lâm Tố Tâm nói: "Nhưng mà... Tôi lại không có ý định tiếp tục ở học Ngân Diệu, làm chuyện phí thời gian như này làm gì?"
Phùng Tư Tư lập tức nhảy dựng lên, kinh ngạc nói: "Cậu thực sự không có ý định học ở đây nữa sao? Trước đó cậu nói với tôi, tôi còn tưởng cậu đang đùa đây!" Thấy Lâm Tố Tâm gật đầu, cô ấy lại nói: "Bây giờ cậu cũng sẽ không bị cho thôi học đâu, hiệu trưởng Trần đã tham gia vào việc này chắc chắn sẽ có thể giữ học tịch của cậu! Có thể vào được học viện Ngân Diệu khó khăn biết bao, cậu xem hàng năm có bao nhiêu người ghi danh vào học viện Ngân Diệu như vậy, thật sự có thể thông qua cuộc thi để vào đều là những người học giỏi như Hiểu Đình, cậu từ bỏ thì thật đáng tiếc đấy!"
Lâm Tố Tâm lắc đầu nói: "Nhưng học phí ở đây mắc quá, tôi không giống cậu không có áp lực về kinh tế, cũng không giống Hiểu Đình giành được học bổng toàn phần. Không chỉ cao gồm học phí cao mà còn phí sinh hoạt mỗi tháng. Với tôi mà nói học phí một năm một trăm vạn là quá cao, hiện tại tiền tích kiệm của tôi cũng không thể hỗ trợ tôi học cho đến khi tốt nghiệp, cũng không thể trả học phí khi đến hạn, chẳng bằng ra sớm chuyển sang học trường khác thì hơn."
"..."
Lúc này Phùng Tư Tư lúc này ra, gia đình Lâm Tố Tâm cũng không giàu có gì, cũng không có học bổng, vì học ở đây đều đã bán nhà rồi. Cô rất muốn giúp giúp Lâm Tố Tâm về mặt kinh tế nhưng cuối cùng vẫn không thể nào nói ra. Là con gái của vợ lẽ, tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng chỉ có ba vạn tệ, thuộc thế hệ giàu có thứ hai ở Ngân Diệu, lại thuộc vào mức nghèo rớt mùng tơi cho nên quanh năm suốt tháng cũng không tiết kiệm được đồng nào.