Đỗ Lâm Nhi lạnh lùng liếc nhìn Lâm Tố Tâm và Hà Lệ Sa, cũng không biết là có nghe thấy cuộc nói chuyện của họ không. Cảm nhận được ánh mắt của hai người, cô ta nhàn nhạt phun ra hai chữ: “Đi thôi!”
Chiếc Bentley màu xanh than nhẹ nhàng lướt qua trước cổng trường, tám người bảo vệ cao lớn mặc đồng phục xếp hàng ngay ngắn ở hai bên cổng trường, ngẩng cao đầu, nhìn theo bóng dáng chiếc xe.
Ánh nắng chói chang chiếu vào gương chiếu hậu của chiếc xe phản chiếu một tia sáng chói mắt.
Nhìn thấy ánh mắt vừa hận vừa ghét của Hà Lệ Sa, Lâm Tố Tâm hơi nheo mắt lại.
Đây mới là con gái của gia tộc bậc nhất thành phố Thiên Hải, thiên kim hào môn đích thực, không chỉ không thuộc cùng một thế giới với cô, mà ngay cả con gái nhà giàu như Hà Lệ Sa cũng không thể lọt vào mắt xanh của cô ta.
Cô khẽ thở dài, kéo Phùng Tư Tư đang ngơ ngác nói: “Đi thôi.”
1: Chuẩn bị dọn nhà
Lâm Tố Tâm và Tư Tư hất Hà Lệ Sa ra, đi đến khu xe điện tự phục vụ bên cạnh trường thuê một chiếc xe, lái về khu kí túc xá.
Khu kí túc xá của học viện Ngân Diệu chia làm ba khu, được đặt tên Tinh Huy, Nguyệt Hoa, Nhật Diệu.
Khu Tinh Huy là khu mà học sinh có gia cảnh bình thường như Lâm Tố Tâm có thể ở được, so với ký túc xá của đại học phổ thông mà nói thì xem như vô cùng xịn xò. Căn hộ kiểu khách sạn, ba phòng ngủ một phòng khác, mỗi học sinh có một phòng ngủ, phòng tắm cũng riêng biệt, ba người dùng chung một phòng khách, phòng bếp.
Nhà trường đã có đầu tư vô cùng lớn cho khu ký túc xác Tinh Huy, sinh viên đạt học bổng hạng 3 cuối kỳ có thể sử dụng miễn phí ký túc xá trong khu này, còn những sinh viên khác chỉ cần trả phí ăn ở một ngàn hệ một kỳ.
Khu Nguyệt Hoa thì một tòa nhà sáu tầng có cảnh biển, toàn bộ kiến trúc xây dựng dọc theo bờ biển của thành phố Thiên Hải, mỗi phòng đều là phòng riêng, hai phòng ngủ một phòng khách, ba phòng ngủ một phòng khách, ba phòng ngủ hai phòng khách đều có cả, học sinh khi thuê có thể tự lựa chọn.
Không gian phòng ở khu này tương đối lớn, hơn nữa trang thiết bị cũng rất cao cấp, trong phòng còn được cung cấp máy giặt, giao đồ ăn, dọn dẹp phục vụ, quản lý hoàn toàn dựa theo tiêu chuẩn khách sạn năm sao. Đương nhiên tiền phòng cũng vô cùng lớn, phòng nhỏ nhất hai phòng ngủ một phòng khách cũng ít nhất năm nghìn tệ trở lên.
Khu Nhất Diệu ở trên đảo Nhật Diệu được nối với trường học bằng đường hầm, tất cả đều là những biệt thự độc lập, Lâm Tố Tâm chỉ đi ngang qua đảo Nhật Diệu lúc đi mượn sách ở thư viện, mới chỉ ở phía xa nhìn vào, cũng chưa từng đi đến.
Nghe nói trong khu Nhật Diệu đều là những tiểu thiếu gia, tiểu thư của những gia tộc nổi tiếng được xếp vào hàng cao nhất ở Trung Quốc. Ví dụ như Mộ Hàn Khanh luôn sống trong một biệt thự kiểu châu Âu ở phía đông ven biển của đảo Nhật Diệu.
Khu Tinh Huy gần cổng trường nhất, đi xe điện mười phút là đến. Lúc Lâm Tố Tâm dừng lại ở tòa nhà số 23, hai người để xe dưới lầu đợi các cô một lúc cùng nhau đi thang máy lên dọn dẹp đồ đạc.
Ban đầu Tư Tư ở khu Nguyệt Hoa, sau này khi chơi với Lâm Tố Tâm thì dứt khoát chuyển về khu Tinh Huy sống cùng cô.
Ở cùng phòng với cách cô còn có một cô gái khác tên là Chu Hiểu Đình, một sinh viên đặc biệt cầm toàn bộ học bổng, là một cô gái tài năng với chỉ số IQ trên 200 trong truyền thuyết, siêu cấp siêu cấp học giỏi. Tính cách cô gái này không tệ, trong cuộc sống hàng ngày có chút ngốc nghếch thường xuyên phạm lỗi. Hiện tại cô ấy đã nghỉ, cô ấy đi theo nhóm những học sinh ưu tú đến trường cấp ba nước ngoài giao lưu do học viện Ngân Diệu tổ chức nên cũng không ở ký túc xá.
Quét thẻ phòng ký túc xá mở cửa phòng ra, Lâm Tố Tâm thử một chút, quả nhiên thẻ của cô không thể dùng được. Vẫn may là có Phùng Tư Tư ở bên cạnh, lấy thẻ ra mở cửa cho cô.
Lâm Tố Tâm nhanh chóng vào phòng thu dọn đồ đạc.
Đồ đạc của cô cũng không nhiều, trong tủ quần áo ngoài trự mấy bộ đồng phục mùa đông ra, đây chính là quần áo mà học viện Ngân Diệu yêu cầu mua: Một bộ đồng phục chính thức, đây là đồng phục mà học viên diễn thuyết tranh tài và chương trình học quản lý thực tiên, hai bộ lễ phục trong đó một bộ có kiểu dáng cổ phục lộ lưng đuôi váy chạm đất, một bộ váy ngắn màu đen đơn giản và gọn gàng, tất cả đều được chuẩn bị để tham gia các bữa tiệc khiêu vũ khác nhau do trường tổ chức từ trước đến nay, ngoài ra còn có một số quần áo mặc hàng ngày và quần áo thể thao.
Ngoại trừ quần áo còn có một số sách vở và laptop. Lâm Tố Tâm đặt tất cả mọi thứ vào cũng chỉ mấy khoảng ba cái thùng.
2: Chuẩn bị dọn nhà
Lâm Tố Tâm nhìn vào ống đựng bút thủy tin chất đống trên bàn sách một chút, đặc biệt là những con rối Rilakkuma, còn có những đồ trang sức khác, cô nói với Phùng Tư Tư, "Những cái này tôi không muốn mang đi, cậu xem xem cậu có cần dùng đến không, cậu cần thì có thể lấy đi, không thì để tôi vất đi."
Lúc đầu Lâm Tố Tâm không muốn nhận những món quà quý giá từ Mộ Hàn Khanh, cuối cùng chỉ lấy những thứ nhỏ như vậy, hiện tại cô không có nơi nào để ném đi.
Thực sự muốn gõ đầu nguyên chủ của cơ thể này, thực sự không biết cô ấy nghĩ cái gì, lấy chút kim cương trang sức ít nhất còn có thể bán được mấy đồng, bây giờ mới thực sự coi là mất cả người lẫn đồ.
Hai người thu dọn xong đồ đạc, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có tiếng 'Tít', sau đó cửa phòng được mở ra.
Phùng Tư Tư khẽ giật mình, nói: "Có người đến à? Không phải Chu Hiểu Đình đi Mỹ rồi sao?"
Đang nói thì ngoài cửa vang lên giọng của một người đàn ông: "Nhanh kiểm tra một chút, ném hết đồ của Lâm Tố Tâm ra, đừng chiếm không gian của trường, sắp tới sẽ có sinh viên mới vào học. Ôi, đúng rồi, nghe nói Mộ thiếu còn tặng cô ta không ít đồ, tìm cho kỹ vào, những thứ đó cô ta dùng cũng lãng phí, chúng ta cất kỹ giao cho Đỗ tiểu thư, nói không chừng còn có thể có chút lợi."
Lâm Tố Tâm nhíu mày, nhìn thấy người đàn ông trung niên khóe miệng có nốt ruồi đen mang theo hai sinh viên đi vào. Nhìn thấy hai sinh viên sinh, rõ ràng ba người này có chút sửng sốt.
Lâm Tố Tâm nghĩ lại một hồi, cô mới nhớ ra người đàn ông trung niên này chính là phó giám đốc văn phòng quản lý ký túc xá, thầy Tôn.
Mặc dù Lâm Tố Tâm được thừa hưởng tất cả ký ức của chủ nhân ban đầu, nhưng nó vẫn có một chút khác biệt so với ký ức của chính c, ngoại trừ những thứ rất quan trọng với cô thì những người khác hoặc việc khác lúc gặp phải luôn phải cố gắng nghĩ lại mới có thể nhớ ra được, không thì sẽ chỉ cảm thấy đối phương khá quen.
Bởi vì khu ký túc xá được chia thành ba khu vực theo các hạng khác nhau nên văn phòng quản lý ký túc xá cũng có ba phó chủ nhiệm khác nhau chịu trách nhiệm quản lý ba khu vực.
Có thể suy ra thầy Tôn này được điều đến khu Tinh Huy này có vẻ như không vừa ý lắm.
Không nói khu Nhật Diệu mà chỉ khu Nguyệt Hoa thôi, ở đó cũng tập trung rất nhiều người có tiền, ngay cả những công nhân giặt đồ mọt ngày cũng nhận được không ít tiền boa.
Nhưng khu Tinh Huy này không giống vậy, ở đây có rất nhiều học sinh hơn nữa còn rất phức tạp, hơn phân nửa là gia đình phổ thông, hoàn toàn không có cho dư tiền tiêu xài, họ cũng không khác những sinh viên ở các trường đại học bình thường khác lắm.
Thầy Tôn ở đây không lấy được béo bở gì, lại không có cơ hội xun xoe trước mặt mấy phú nhị đại cho nên khó khăn lắm mới nắm được cơ hội lấy lòng Đỗ Lâm Nhi nên đương nhiên sẽ cố gắng hết sức đuổi Lâm Tố Tâm ra ngoài.
Lâm Tố Tâm đứng dậy, nói: "Thầy Tôn, không phải thầy đã nói em dọn ra trước hôm nay là được rồi sao? Bây giờ hình như còn chưa tới mười hai giờ khuya mà? Thầy vội vã chạy đến đây như vậy là muốn làm cái gì?"
Hiển nhiên thầy Tôn không ngờ là cô gái ngày thường không dám lớn tiếng này hôm nay lại bình tĩnh như vậy, ông ta sửng sốt một chút mới lạnh lùng cười nói: "Ai biết hôm nay cô sẽ đến chứ? Nếu như hôm nay cô không đến, ngày mai đồ của cô còn ở chỗ này thì không phải rước thêm phiền phức cho tôi sao? Tôi giúp cô thu dọn."
Lâm Tố Tâm nghe mấy lời vô liêm sỉ như vậy cũng không để ý, chỉ nghiêm nghị nói: "Thầy Tôn, mời thầy hiểu rõ cho, căn phòng này không chỉ có một mình em mà vẫn còn có Phùng Tư Tư và Chu Hiểu Đình. Thầy tự ý mở cửa đi vào là xâm phạm quyền riêng tư của hai người họ, nếu đồ của họ bị vất đi thì thầy có thể chịu trách nhiệm sao?"
Thầy Tôn nói: "Có ý gì chứ? Tôi có thể trộm mấy thứ đồ nghèo nàn này của các cô sao? Mấy thứ đồ hỏng này cho tôi tôi còn thấy ngứa mắt!"
Lâm Tố Tâm nói: "Vậy thì tôi không rõ, nhân lúc chúng tôi không ở ký túc xá thầy lén lén lút lút đi vào đây làm gì? Vừa rồi tôi còn nghe thấy nói muốn lén lấy đồ mà Mộ Hàn Khanh cho tôi đi, đây không phải ăn cắp thì là cái gì?"
1: Hiệu trưởng đến
Lâm Tố Tâm nháy mắt với Phùng Tư Tư, Phùng Tư Tư lập tức phản ứng ngay, cũng nói: "Thầy Tôn, thầy nói như vậy là không đúng rồi. Trường học có quy định nhân viên quản lý ký túc không thể tùy tiện vào phòng của sinh viên, thầy thế này thì em có thể khiếu nại thầy!"
Thầy Tôn còn muốn nói tiếp thì bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, một lát sau chuông cửa phòng vang lên.
Mọi người đều khẽ giật mình, ai lại đến phòng ký túc xá của các cô vậy? Rốt cuộc hôm nay là ngày gì vậy? Chẳng lẽ ngoại trừ quản lý ký túc có ý định nịnh nọt Đỗ Lâm Nhi, còn có người khác muốn nhanh chóng đuổi Lâm Tố Tâm ra khỏi phòng sao? Nhưng cũng đúng thôi, chí ít người bên chỗ sinh viên chắc chắn đã bị Đỗ gia mua chuộc, không phải sẽ không cho Lâm Tố Tâm tham gia thi cuối kỳ mà còn không chờ nổi cô đi làm thủ tục nghỉ học đã xóa giấy chứng nhận và thẻ tên sinh viên của cô đi.
Lâm Tố Tâm nhìn thầy Tôn một chút, thấy ông ta cũng có vẻ mặt kinh ngạc, nhịn không được nhíu mày sau đi thẳng ra cửa, mở cửa ra.
Người đứng ngoài cửa là một người đàn ông có dáng dấp nhã nhặn, khoảng chừng bốn mươi tuổi, đeo một cặp kính gọng màu nâu hơi cũ, trông có chút quen mắt.
Khi Lâm Tố Tâm đang suy nghĩ xem người đến là ai thì bỗng thầy Tôn kinh ngạc kêu lên: "Hiệu trưởng Trần! Sao ngài lại đến đây?"
Lúc này Lâm Tố Tâm nhớ tới đây là hiệu trưởng học viện Ngân Diệu, Trần Dư Mặc, người đoạt giải Nobel kinh tế, là người Mỹ gốc Hoa, được ban quản trị học viện Ngân Diệu bỏ ra nhiều tiền mời từ nước Mỹ về trở thành phó hiệu trưởng học viện Ngân Diệu đồng thời là viện trưởng học viện. Ông ấy chuyên tâm vào học thuật, chưa từng để ý đến những chuyện nịnh nọt của giảng viên trong trường, cũng đã đào tạo rất nhiều học sinh xuất thân bình thường, ví dụ như Chu Hiểu Đình chính là học trò cưng của ông ấy.
Ấn tượng của Lâm Tố Tâm với ông ấy không tệ, cho nên càng không rõ vì sao ông ấy lại nhúng tay vào chuyện này. Cô lùi về phía sau một bước, để Trần Dư Mặc và thư ký đi vào sau đó hỏi: "Hiệu trưởng Trần, ngài đến đây có việc gì không?"
Ánh mắt Trần Dư Mặc nhìn đi nhìn lại Lâm Tố Tâm và Phùng Tư Tư rồi hỏi: "Trong hai em ai là Lâm Tố Tâm?"