⬅ Trước Tiếp ➡

Nhìn qua khe cửa, trong phòng một tia sáng cũng không có, chắc chắn rèm cửa sổ vẫn bị kéo chặt.
Lão Chu nhìn Thẩm Thời Trạm cẩn thận đóng cửa, tay nắm chốt cửa giống như sợ bom nổ. Ông không biết nên vui mừng hay là nên lo lắng, lúc trước mẹ Thẩm thường thường lo lắng Thẩm Thời Trạm quá mức lãnh tình, sợ hắn vĩnh viễn một thân một mình.
Bây giờ hắn cắm một đầu ở trên người Lạc Mân, có lẽ, đây là một mặt cực đoan khác trong tính cách của Thẩm Thời Trạm.
Ông đang ngây người, Thẩm Thời Trạm đã xuống lầu, lão Chu nhanh chóng bước vài bước theo sau, “Công ty…”
“Lạc Mân đang ngủ, không nên quấy rầy em ấy, dặn dò những người khác, động tác nhẹ nhàng chút.” Thẩm Thời Trạm ngắt lời ông, “Trong phòng bếp chuẩn bị sẵn đồ ăn, cách hai giờ hâm lại một lần, em ấy tỉnh thì bảo em ấy ăn.”
Trên tay Thẩm Thời Trạm mang theo âu phục vào phòng tiếp khách thay, lão Chu đi theo vào nói những chuyện quan trọng trong điện thoại với hắn, nói xong nhìn thấy động tác Thẩm Thời Trạm chợt dừng, “Hôm qua Lạc Mân về bằng cách nào?”
Lão Chu suy nghĩ một chút mới nói “Đón xe về, tiểu Lý nói tiểu thiếu gia gặp một người bạn, bảo hắn về trước.” Ông nói tới đây, động tác mở cửa của Thẩm Thời Trạm dừng lại, lạnh lùng nói “Nói tiếp.”
Xung quanh Thẩm Thời Trạm bao phủ một tầng áp suất thấp, dù lão Chu đã quen, cũng đổ mồ hôi lạnh toàn thân, ông biết việc liên quan đến Lạc Mân không phải việc nhỏ, thành thật mà nói “Lúc tiểu thiếu gia vào cửa sắc mặt có phần không đúng, như là… Như là đã khóc…”
Mặt Thẩm Thời Trạm không đổi sắc, mở cửa đi ra ngoài, lão Chu lại cảm thấy nhiệt độ quanh người đã thấp mấy độ rồi, kiên trì theo sau nói tiếp “Tôi cũng không dám hỏi nhiều, muốn gọi điện thoại cho cậu, tiểu thiếu gia hình như biết tôi muốn làm gì, liền nhờ tôi nói cậu ấy bị gió thổi vào mắt, không cần nói cho cậu, khiến cậu lo lắng. Tôi đoán, trong lòng cậu ấy không tiện nói, có chuyện gì, buổi tối trở về sẽ nói cho cậu nên không gọi điện thoại.”
Lão Chu nhìn sắc mặt Thẩm Thời Trạm, trong lòng nói
‘tiểu Lý tôi đã tận lực hết sức’,
quả nhiên Thẩm Thời Trạm thản nhiên căn dặn “Cho tiểu Lý thêm lương tháng này… À… Cho thêm hai tháng đi, nói trong nhà đủ tài xế rồi, không cần nói chuyện của Lạc Mân.”
Trong lòng Lão Chu biết việc này không còn cách nào cứu vãn, cúi đầu đáp “Vâng, thiếu gia, tôi biết rồi.”
Xử lý xong chuyện của công ty, đã sắp ba giờ, Thẩm Thời Trạm không yên tâm về Lạc Mân, dứt khoát lần thứ hai tan tầm sớm.
Diễn đàn chuyên lo chuyện tổng tài bùng nổ, khoảng thời gian này, Thẩm Thời Trạm thỉnh thoảng đến muộn về sớm, các cô thực sự tò mò là thần thánh phương nào câu đến Thẩm Thời Trạm cũng không có tâm đi làm.
Lúc Thẩm Thời Trạm về đến nhà, Lạc Mân vẫn chưa tỉnh, trong nhà giúp việc đi tới đi lui cũng ít phát ra tiếng động. Hắn tắm rửa trong phòng khách thay quần áo rồi mới lên lầu, Lạc Mân mềm mại, vùi mình trong ổ chăn ngủ đến say sưa.
Trên giường vẫn là dáng vẻ như lúc hắn đi, ngay cả tư thế cậu cũng không đổi, sau lưng và trong ngực đều bị Thẩm Thời Trạm nhét một cái gối vào thay hai cánh tay của hắn.
Thẩm Thời Trạm nghĩ thầm, may mà Lạc Mân chưa tỉnh nếu không nhìn thấy mình bị hắn lừa gạt, lại muốn giận dỗi cả một buổi chiềụ


⬅ Trước Tiếp ➡