Chương 3
Từ buổi chiều…
Lúc này Thẩm Thời Trạm mới nghĩ đến có một chút không bình thường.
Chiều hôm qua công ty không có việc gì, không cần tăng ca, hắn về nhà sớm hơn bình thường ba tiếng.
Lúc vào trong nhà không nhìn thấy Lạc Mân mỗi ngày đứng ở cửa chờ hắn, hỏi quản gia mới biết, buổi trưa sau khi Lạc tiểu thiếu gia trở về từ Kim thị thì lên lầu, sau đó cũng không xuống dưới.
Nghỉ hè, Lạc Mân ở nhà ngốc đến nhàm chán, có lúc buổi trưa sẽ đến công ty ăn cơm với Thẩm Thời Trạm.
Thật ra trước kia Lạc Mân muốn theo Thẩm Thời Trạm đi làm, mà thông thường vào đêm hôm trước đều là Thẩm Thời Trạm chơi đùa người ta đến giữa trưa hôm sau không rời giường được. Lạc Mân cũng chỉ có thể suy nghĩ lại.
Hắn mơ hồ nhớ lại lúc mình đẩy cửa phòng ngủ ra, Lạc Mân giống như hoảng sợ, đôi mắt cũng hơi hồng hồng.
Thẩm Thời Trạm muốn hỏi, lại bị cậu bám dính thế là quên mất điều này.
Nếu là thường ngày, Thẩm Thời Trạm không thể dễ dàng bị cậu lừa gạt như vậy. Không hiểu sao tối hôm qua Lạc Mân thực sự rất câu người, Thẩm Thời Trạm ăn cậu nhiều lần rồi mà chưa từng nhìn thấy bộ dáng chủ động như thế.
Trong chăn rất nóng, Thẩm Thời Trạm tỉnh lại thấy hơi khó chịu muốn nhấc tay ra ngoài.
Lạc Mân nhận ra cánh tay vòng qua sau lưng mình biến mất, bất an cọ cọ trong lồng ngực Thẩm Thời Trạm, trong miệng rầm rì gọi Thẩm Thời Trạm, bộ dáng như tỉnh như không.
Thẩm Thời Trạm nhanh chóng cách chăn ôm lấy cậu, lúc này Lạc Mân mới an ổn lại. Thẩm Thời Trạm cưng chiều mỉm cười, cẩn thận hôn một cái lên mắt cậu, lặng lẽ chế giễu “Ngủ một giấc vẫn có thể làm nũng như thế.”
Quản gia đứng ở cầu thang, nhìn cửa phòng ngủ chính. Buổi sáng điện thoại dưới lầu bị gọi đến muốn vỡ tung, nhìn đồng hồ điểm mười một giờ, phòng ngủ chính vẫn không có động tĩnh. Ông gõ không được, không gõ cũng không được.
Thẩm Thời Trạm không thích để cho người khác hầu hạ, trước đây có thể đi vào phòng của hắn chỉ có lão Chu và vợ lão Chu chuyên môn phụ trách quét tước phòng ngủ chính.
Từ khi Lạc Mân chuyển đến, lúc hai người ở bên trong lão Chu sẽ không tới gần phòng ngủ chính, bà Chu cũng chỉ thừa dịp buổi chiều hai người đều không ở trong phòng, đi lên đổi ga trải giường, làm sạch thảm trải thềm, thuận tiện phân loại quần áo đã thay ra mang đi giặt.
Chỉ có một lần vào cuối tuần, lúc sắp hai giờ, Thẩm Thời Trạm gọi bữa sáng lúc hơn chín giờ, bảo người để trước cửa phòng, lấy cơm vào thì không đi ra nữa, đến chiều thấy đã sắp tới hai giờ ông mới lên gọi.
Công ty thực sự có việc gấp tìm Thẩm Thời Trạm, lão Chu vạn bất đắc dĩ đi gõ cửa một hồi. Lúc Thẩm Thời Trạm đi ra, sắc mặt đen đến dọa người, Lạc Mân mặc áo ngủ màu xanh hải quân, tóc chưa khô, đi theo phía sau hắn cười cảm kích với lão Chụ
Thẩm Thời Trạm quay đầu lại nhìn thấy Lạc Mân cười với lão Chu, càng tức giận với lão Chụ
Lão Chu run sợ trong lòng nghĩ ‘tổ tông cậu vẫn là không nên cười với tôi, người này ngay cả dấm chua của con chó nhỏ trong vườn hoa cũng ăn, tôi vẫn là không thể trêu vào nên rời đi’.
Nghĩ tới đây cái, lão Chu lại không dám đi gõ cửa. Đang do dự, Thẩm Thời Trạm đẩy cửa đi ra.