Chương 12
Lạc Mân rốt cục nhận ra ý tứ của Thẩm Thời Trạm, cậu muốn ôm lấy Thẩm Thời Trạm, bất đắc dĩ cánh tay bị vây ở trong chăn không có cách nào nhúc nhích.
Toàn thân chỉ có đầu miễn cưỡng cử động được Lạc Mân hết cách rồi, thật khó khăn dùng trán cọ cọ lên môi Thẩm Thời Trạm, nhỏ nhỏ giọng nói “Thời Trạm… Thẩm Thời Trạm…”
“Chuyện gì?” Thẩm Thời Trạm dù bận vẫn ung dung trả lời.
“Nóng… Không cần chăn…”
“Nóng à?” Thẩm Thời Trạm hỏi, một cánh tay chống đỡ thân người một tay luồn ra sau lưng Lạc Mân kéo chăn ra làm bộ muốn đứng dậy.
Lạc Mân được tự do bổ nhào một cái, kéo Thẩm Thời Trạm muốn xuống giường đặt ở cuối giường.
Thẩm Thời Trạm cũng không dùng sức, theo sức lực Lạc Mân nằm xuống, chỉ là trên mặt vẫn không có ý cười, nghiêm túc hỏi Lạc Mân “Không phải em nói nóng sao, dán vào như thế làm gì.”
Nếu không phải hạ thân nóng bỏng của Thẩm Thời Trạm đỉnh lên người Lạc Mân, cậu gần như muốn cho là Thẩm Thời Trạm nói thật.
Yên lặng tiếp thêm dũng khí cho bản thân, Lạc Mân dinh dính nhơm nhớp mà đến gần lấy lòng nói “Thích dán vào anh, nóng cũng thích.”
Thẩm Thời Trạm nhướn mày nói “Nhưng anh sợ nóng.”
Lạc Mân mặc kệ, dùng sức cọ mặt hắn, tóc mềm mềm đảo qua lại mắt với môi Thẩm Thời Trạm, làm hắn ngứa ngứa muốn cười to.
Hắn đè người đang vui chơi trên người mình, vững vàng cố định lại, đẩy thân người lên tách ra một khoảng cách với Lạc Mân.
Nếu lúc bình thường, Thẩm Thời Trạm sẽ không để ý việc này. Nhưng mà hôm nay Lạc Mân phản ứng thực sự quá lớn, lớn đến nỗi ngoại trừ đau lòng hắn không biết nên có phản ứng gì khác.
Cho nên nhất định phải nghiêm túc nói rõ ràng, ngăn chặn về sau lại có người nói bậy bạ trước mặt Lạc Mân làm cậu đau lòng.
“Mân Mân.”
Đôi mắt Thẩm Thời Trạm nghiêm túc nhìn Lạc Mân nói “Anh năm nay ba mươi mốt, không tính là già. Nhưng có khoảng cách rất lớn với em chỉ mới mười chín tuổi, vẫn làm anh lo sợ. Sợ em gặp được người tốt hơn, đẹp trai hơn, mới kịp nhận ra, anh thật vô vị rồi cũng không cần anh nữa.”
Thẩm Thời Trạm nói đến đây, Lạc Mân bị chọc cho cười khúc khích.
Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng nhéo khóe miệng hơi nhếch lên của Lạc Mân, tiếp tục dịu dàng nói “Em thích đánh đàn, lại biết vài ngoại ngữ, cảm thấy hứng thú với nhiều chủ đề, đều có thể tán gẫu vài câu với ai đó. Tính cách tốt, thầy cô bạn học đều thích em, người lớn cũng rất thích nói chuyện với em. So với em mà nói, anh là người nhạt nhẽo.”
Lạc Mân mở miệng muốn phản bác, bị Thẩm Thời Trạm hôn một cái ngăn lại.
Bàn tay xấu xa của Thẩm Thời Trạm vươn lên, tìm đến điểm nhạy cảm của Lạc Mân tập kích, trong miệng vẫn là lời ngon tiếng ngọt “Mân Mân, em tốt như vậy, anh lo lắng em bị người khác cướp đi còn không kịp làm sao đi tìm người khác được. Lại nói, ai có thể tốt hơn em đây, ở trong lòng anh em chính là tốt nhất.”
Lạc Mân run rẩy dưới thân Thẩm Thời Trạm, bởi vì động tác của hắn càng bởi vì lời nói của hắn.