⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Thời Trạm biết trong lòng Lạc Mân nghĩ gì, sợ cậu vòng quanh không nghĩ ra được, dịu dàng dỗ cậu nói “Cái này không thể trách em, em còn nhỏ tuổi, lúc Nguyên Thịnh bằng tuổi em đã tiếp xúc nhiều với tinh anh trong thương giới, đương nhiên hắn biết nói thế nào để lừa em.”
Nói xong nhìn bộ dáng Lạc Mân vẫn là vẻ mặt áy náy không chịu nổi, cười nói “Nhất định phải tìm một người để trách thì trách anh đi, trách anh quá đẹp, chọc người thương nhớ. Lạc tiểu thiếu gia, em có muốn tìm sợi dây thừng bó anh ở nhà hay không?”
Lạc Mân không cười còn nghiêm mặt nói “Anh đúng là quá đẹp. Người thích anh… nhiều lắm.”
“Vậy làm sao bây giờ… Anh chỉ thích một người, nhưng người đó lại không hiểu anh… còn nói ra những lời khiến anh đau lòng.” Thẩm Thời Trạm nói xong đẩy đẩy Lạc Mân về phía trước.
Lạc Mân xoay mình vài cái, muốn tìm một vị trí thoải mái nghe thấy Thẩm Thời Trạm hít một hơi lạnh bên tai.
Cậu cũng cảm giác được tính khí ngạnh lên cứng rắn đỉnh bắp đùi mình, lập tức đỏ mặt.
Thẩm Thời Trạm vừa nãy nhắc tới đêm đầu tiên của hai người, trong lòng liền nhớ đến mấy hình ảnh đẹp đẽ, hơn nữa Lạc Mân ở trong lồng ngực của mình uốn tới ẹo lui, tức thì nổi lên phản ứng.
Lạc Mân vùi mặt vào hõm cổ Thẩm Thời Trạm lần nữa, hạ thân lại cố ý cọ cọ hắn.
Ánh đèn trong thư phòng sáng trưng, quần áo ở nhà bị cởi bỏ hơn phân nửa, Lạc Mân hoàn toàn phơi bày trong ánh mắt nóng rực của Thẩm Thời Trạm. Cậu nằm bất động trong lòng hắn chỉ nhẹ nhàng thở gấp.
Bàn tay xấu xa tàn phá bừa bãi trên người Lạc Mân, mơn trớn nơi nào nơi đó liền dấy lên dục vọng thiêu người.
Thân thể Lạc Mân mềm nhũn trong lòng Thẩm Thời Trạm, cổ áo ngủ rộng lớn đã sớm bị kéo ra, lộ ra một mảng lồng ngực trắng nõn mà quần vẫn mặc trên người.
Thẩm Thời Trạm lo lắng thư phòng không ấm áp như phòng ngủ, sợ Lạc Mân không chịu nổi, đè nén dục vọng đang bốc lên, lấy tấm chăn nhỏ trên giường quấn lấy Lạc Mân, ôm người trở về phòng ngủ.
Lạc Mân bị bao lấy chỉ còn khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ở bên ngoài, hai tay cậu vòng qua cổ Thẩm Thời Trạm, không sợ chết đâm đầu vào lửa nói “Thật ra cũng có thể làm ở thư phòng… Chúng ta… Cũng chưa từng làm trong thư phòng…”
Biểu tình trên mặt Thẩm Thời Trạm không thay đổi, dùng sức nhéo mông Lạc Mân một cái, Lạc Mân đau hơi co lại, chỉ có điều co đi co lại, cậu vẫn nằm trong ngực Thẩm Thời Trạm, không trốn đi đâu được.
Vào phòng ngủ, Thẩm Thời Trạm lại không vội lột sạch Lạc Mân, chỉ là cách lớp chăn hôn môi với cậụ
Lạc Mân ngoan ngoãn ngước đầu đón nhận nụ hôn dịu dàng đến kỳ cục của Thẩm Thời Trạm, hôn môi thật lâu mới dừng lại, nước bọt Lạc Mân không kịp nuốt xuống theo khóe miệng chảy về phía bên tai, Thẩm Thời Trạm thấy thế, liền đến gần liếm mút sạch sẽ mới bỏ qua.
Lạc Mân sớm bị trêu chọc mà không chịu được, bị chăn bao bọc càng cảm thấy khô nóng vạn phần, mất công tốn sức mà từ trong chăn duỗi chân ra cọ cọ cẳng chân Thẩm Thời Trạm.
Thẩm Thời Trạm quyết tâm phải dạy dỗ Lạc Mân, làm bộ như không có chuyện gì vẫn ôm người không nhanh không chậm mà hôn. Thân thể lại chặt chẽ đè lên Lạc Mân, cách lớp chăn ý tứ mờ ám mạnh mẽ cọ xát.


⬅ Trước Tiếp ➡