⬅ Trước Tiếp ➡
Chỗ nào lôi thôi, còn không phải là tất chân không cẩn thận bị rách sao. Gia Ý thật không tin những cô gái này từ trước tới nay chưa bao giờ mang tất chân bị rách, nghĩ vậy lập tức đứng lên:
“Ngại quá, giám đốc Thôi, ở trên đường không cẩn thận bị rách, trên đường cái không tiện đổi. Lúc nữa tôi sẽ vào toilet cởi ra.”
“Không cần giải thích với tôi nhiều như vậy! Lần sau chú ý một chút!” Giám đốc Thôi mắng một tiếng, lại có chút đau đầu, đây là người được giới thiệu vào, ngay cả hình tượng cũng không chú ý, “Còn tiếp tục như vậy, cho dù cô được người công ty giới thiệu vào, tôi cũng sẽ sa thải cô!”
Nhóm nữ nhân viên xung quanh âm thầm tấm tắc hai tiếng, đều gửi đến Gia Ý ánh mắt đáng thương hoặc khinh thường.
Giám đốc Thôi vừa đi, Gia Ý một cô gái trẻ tuổi bên cạnh ngồi ghế trên trượt lại đây, nhỏ giọng: “Đừng sợ, cô ấy là cọp mẹ có tiếng ở công ty chúng ta, nếu cô đối với cô ấy khách khí lễ phép, cô ấy sẽ không làm khó cô đâu.”
Gia Ý thè lưỡi, cô gái cũng cười tủm tỉm duỗi tay qua: “Tôi tên Đường Ân Ân, cũng là trợ lý phòng thị trường.”
“Chào cô, tôi họ La, tên Gia Ý. Cô có thể gọi là Gia Ý.” Gia Ý bắt tay cô gái, cũng cười cười, nhìn ra được cô gái trước mặt tính tình rất hào sảng.
“À, cô là người được tổng bộ đưa vào sao? J&J rất khó vào, gần đây cũng không có thông báo tuyển dụng mà.”
Gia Ý vội nói: “À ừm, có một người quen, quen biết một nhân viên bình thường ở tổng bộ, liền giới thiệu tôi vào J&J.”
Người ở tổng bộ kia, mỗi người đều có bối cảnh cường đại, nào có nhân viên bình thường chứ.
Cho dù là nhân viên bình thường, có thể giới thiệu người vào J&J sao?
Chức vị ở tập đoàn Hoắc Thị, mặc kệ là tổng bộ hay công ty con, luôn luôn đều phải tranh đoạt đến sứt đầu mẻ trán!
Đường Ân Ân thấy cô giống như có lý do khó nói, cũng rất hào phóng im miệng lại, không hỏi nữa.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Nhìn tư liệu một lát, chỉ là lịch sử của J&J, đầu Gia Ý đã lớn lên, mắt nhìn tất, đi vào toilet.
Toilet J&J sáng sủa khí phái, có xịt mùi hương riêng, cách mỗi mười phút sẽ có nhân viên vệ sinh vào quét dọn sử sang lại.
Tìm một phòng toilet, Gia Ý đi vào nhấc váy lên, nâng chân lên, đặt trên bồn cầu tự hoại, mới vừa cởi ra một bên tất ở chân, đã truyền đến tiếng gõ cửa trầm thấp.
“Bên trong có người.” Gia Ý thuận miệng đáp lại một tiếng.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
Người này thật kì quái, toilet trừ mình cũng không có ai, thật không đâu.
Gia Ý nhíu mày, một bàn tay mở cửa.
Một trận gió mạnh thổi, ngẩng đầu một người đàn ông đã tiến vào, cũng trở tay khóa cửa lại.
1
Gia Ý thiếu chút nữa hét lên.
Người đàn ông đã sớm dự đoán được, một tay che miệng cô lại.
“Anh —— buông ra —— buông ra —— cứu mạng!”
Loại công ty lớn thế này làm sao có thể để biến thái đi vào! Gia Ý vừa giãy dụa vừa đáng người đàn ông đang kiềm chế mình, lại không thể nào thắng nổi sức lực người đàn ông kia.
Tay người đàn ông dùng sức, bất đắc dĩ: “Câm miệng.”
Gia Ý ngây người, im miệng.
Là anh, là Hoắc Chấn Dương, anh là biến thái sao, vì sao lại xuất hiện ở chỗ này, nơi này chính là toilet nữ!
“Tại sao anh lại ở đây?” Cô còn chưa hồi hồn.
Hoắc Chấn Dương tạm buông ra cô, nhưng không gian toilet nhỏ hẹp, hai người vẫn dán thật sự rất gần.
Cô trên dưới đoan trang, một đôi ánh sáng trong con ngươi chợt lóe.
Người đàn ông không hề cố kỵ, căn bản lười đi che dấu đánh giá, làm Gia Ý rất không thích ứng được.
“Ngày đầu tiên đi làm đã thành dạng này, nghe nói bị sếp giáo huấn hả, nếu như người khác đã biết thân phận của em, không phải làm xấu mặt tôi sao.” Hoắc Chấn Dương rốt cuộc cũng thu hồi ánh mắt, ngữ khí hơi lạnh, lấy ra một cái cái gì từ trong lòng ngực, nhẹ nhàng ném vào trong lòng ngực cô.
Gia Ý nhận lấy vừa thấy, lại là một đôi tất chân nữ mới tinh: “Tại sao anh biết tôi…… tất bị hỏng?”
“George là vệ sĩ chuyên nghiệp nhất. Tuy rằng chưa lái xe đưa cô đến tận cửa, lại ở vẫn luôn đi theo phía sau cô. Nhất cử nhất động của cô, anh ta đương nhiên sẽ nói cho tôi.” Người đàn ông liếc xéo cô một cái.
“…… Vậy anh cũng không cần từ mình đưa…… Tất chân đến đây chứ.” Gia Ý muốn quỳ anh rồi.
Hoắc Chấn Dương hơi thở cười nhạt, ánh mắt u ám hơi trầm xuống: “Tôi vừa lúc có việc muốn làm, tiện đường mang cho cô mà thôi. Cô cho rằng tôi sẽ cố ý đến đây?”
Cô và anh đã từng thương lượng qua, không thể để nhân viên công ty biết quan hệ của hai người, cho nên anh mới có thể trộm theo vào đây.
Đường đường CEO tập đoàn, chức vụ lớn nhất, có thể không quen thuộc kết cấu công ty con sao.
Vào nữ toilet, cũng dễ như trở bàn tay vậy.
Gia Ý buồn cười, thấy mặt người đàn ông âm trầm, mới vội ngăn ý cười lại, đúng lúc này, cửa truyền đến giọng nữ quen thuộc:
“Gia Ý, cô còn chưa xong sao? Giám đốc Thôi đang tìm cô.”
⬅ Trước Tiếp ➡