Chức vị của Gia Ý ở Hoắc Thị tập đoàn công ty mỹ phẩm J&J, giữ chức trợ lý phòng thị trường.
Người đàn ông này, chính là điển hình của nhà tư bản, quỷ hút máu, không cho cô có một chút chuẩn bị và nghỉ ngơi, chỉ sau hai ngày ngắn ngủn, Gia Ý đã bắt đầu chính thức ở tập đoàn Hoắc thị.
Trước khi kí tên vào hợp đồng, Gia Ý đã nói qua một điều kiện với Hoắc Chấn Dương.
Khi làm việc ở công ty con, đừng nói ra thân phận của cô là người phụ nữ của tổng tài.
Sự tình phát triển đến lúc này, dây dưa cùng người đàn ông này đến bước đường này, đã vượt qua ngoài dự liệu của Gia Ý.
Nếu quan hệ của cô và anh lại tiến thêm một bước nữa, cô cũng không biết sẽ như thế nào.
Người đàn ông này, trước sau luôn cho cô cảm giác nguy hiểm.
Có thể duy trì khoảng cách, tốt nhất vẫn nên duy trì một khoảng cách thích hợp đi.
Thêm nữa, chỉ là nhân viên nữ ở một công ty con gửi anh ánh mắt sóng nước lấp lánh, liệu anh sẽ nhìn đến chắc!
Phỏng chừng Hoắc Thị tập đoàn rất nhiều nhân viên nữ, đều xem BOSS đại thần này trở thành thần tượng đi?
Mấy ngày này, cô ghé vào trên máy tính cũng xem không ít phim cung đấu, Nữ nhan viên ở J&J nếu biết rằng cô đường đường là bạn gái của CEO được điều trực tiếp đến đây, có thể ngáng chân mình hay không?
Hừ, cô hà tất phải tự tìm phiền toái?
Khi Hoắc Chấn Dương nghe được yêu cầu này của cô, có chút ngoài ý muốn, nếu là người phụ nữ khác, ước gì sẽ được khoe khoang khắp nơi, nha đầu này, lại có thể xem anh giống như ruồi bọ, e ngại sợ hãi tránh còn không kịp.
Nhưng anh vẫn có thể đáp ứng được.
Dù sao, cho dù cô muốn sử dụng tâm cơ như thế nào, vẫn không thoát ra khỏi lòng bàn tay anh.
Vậy để tùy cô chơi ở nơi này đi.
Đi làm ngày đầu tiên, Gia Ý sợ đến trễ, đêm qua đã đặt cho Đại Mễ mười cái đồng hồ báo thức, không muốn người đàn ông kia lại có cơ hội răn dạy mình. Hiện tại không thể so trước kia, cô chính là nhân viên công ty con cấp dưới của anh, anh nếu muốn giáo huấn mình, quá dễ dàng!
Ăn xong bữa sáng tình yêu dì Lý làm, thay trang phục, Gia Ý đi xuống lầu.
George đã sớm lái xe đợi trước cửa, sau khi Gia Ý lên xe, đi thẳng đến công ty mỹ phẩm ở khu cao ốc thương mại.
Vốn dĩ Gia Ý liền không muốn ngồi xe đi làm, nếu là làm ở J&J, đồng nghiệp thấy một nhân viên nhỏ vừa đi làm lại có thể ngồi siêu xe, lại còn có tài xế kiêm vệ sĩ, sẽ không hù chết người sao?
Nhưng điều này, Hoắc Chấn Dương lại vô cùng kiên trì, quyết không nhượng bộ, Gia Ý chỉ có thể thỏa hiệp.
Nhưng mà trước có chính sách, sau có đối sách.
Cách công ty mỹ phẩm còn một đoạn đường, Gia Ý bảo George dừng lại.
“Làm sao vậy, La tiểu thư?” George tuy rằng nghi hoặc, vẫn thả chậm tốc độ.
“Về sau mỗi ngày đi làm anh chỉ cần đưa tôi đến chỗ này, khi tan tầm, anh cũng đón tôi ở chỗ này. Tôi đang giảm béo, muốn vận động nhiều một chút.”
Ở thành phố G rất nhiều người cũng như vậy, vì duy trì dáng người, cho dù có thể không cần đi bộ, cũng thường xuyên cố dừng rất xa, sau đó đi bộ mấy km đi làm và tan tầm.
George không nghĩ nhiều, nghe lời làm theo.
Bởi vì trước kia chưa tới quá công ty, không quá quen thuộc nơi này, Gia Ý đi nhầm một con phố, sợ ngày đầu tiên đẫ đến trễ, sau khi tìm được phương hướng chính xác, nện bước nhanh hơn, dường như phải chạy chậm.
Bởi vì trên đường quá hoảng, giày cao gót dưới chân “cạch” một cái, dẫm lên nền đá, thân mình Gia Ý không vững, vội vàng đỡ lấy lan can bồn hoa bên cạnh, váy và tất chân đều bị rách.
Không có biện pháp, bây giờ cũng không có thời gian thay đồ.
Gia Ý chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước, rốt cuộc cũng đến công ti trước giờ làm sớm hơn mười phút, thở phào, xem ra bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày đều phải dậy sớm một chút.
2
J&J là Hoắc thị và một công ty thời trang lớn nước Pháp cùng hùm vốn thành lập.
Đi vào, trang hoàng vô cùng tinh mỹ, phục trang trên mỗi người nhân viên nữ, mỗi người đều giống như người mẫu vậy.
Thật không hổ là nhân viên công ty mỹ phẩm cao cấp.
Gia Ý cúi đầu nhìn thoáng qua ăn mặc của chính mình, trong lòng có chút lo sợ.
Cô đang mặc mộ bộ trang phục màu lam vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không có gì đặc sắc, thậm chí còn có chút mộc mạc bảo thủ, cùng với không khí đầy đẳng cấp của công ty mĩ phẩm này có chút không hợp cho lắm.
Phụ trách nhân viên mới đến là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi gọi giám đốc Thôi, trang phục vô cùng đoan trang, đeo một chiếc kính thô màu đỏ, trang điểm cũng rất tỉ mỉ, nhìn Gia Ý mới tới, đánh giá trên dưới một chút, khẽ cau mày, lại không nói gì.
Giám đốc Thôi mang theo cô tới rồi vị trí của mình, giao cho cô một ít tư liệu, việc công xử theo phép công mà dặn dò: “Cô nhìn xem trước đi, làm quen với công việc của công ty một chút.”
Gia Ý mới vừa tiếp nhận tư liệu, lại nghe thấy người đối diện đang thì thầm.
“Ấy, năm nay thịnh hành mang tất rách sao?”
“Oa, có thể mang tất rách đi làm, nếu là tôi, cho dù chân trần cũng sẽ không mang, quá mất mặt.”
“Đừng như vậy, cô nhìn em gái này có thể biết ngay mà, khẳng định không hiểu thời thượng là gì, ha hả……”
Lúc này giám đốc Thôi mới chú ý tới tất chân Gia Ý bị rách, vừa rồi nếu là chỉ nhíu mày, bây giờ chính là rất không vui: “Cô sao lại thế này? J&J chúng ta nhất chú trọng chính là hình tượng nhân viên, mỗi năm hoa hồng và phụ khoản của nhân viên công ty đều không dưới ngàn vạn, tuy rằng cô có người ở tổng bộ giới thiệu tới, nhưng ngày đầu tiên đi làm, cũng không thể lôi thôi như vậy! Mỗi một khách hàng hay nhà cung ứng của J&J, hợp tác với chúng ta, tất cả đều là nhân tài tinh anh và kiệt xuất trong thành phố, cô đại diện chính là J&J, như vậy sẽ làm hỏng hình tượng công ty!”