Đôi vợ chồng này…… cũng không phải không ân ái như vậy?
Hoắc Thâm cụp mắt, cười một tiếng: “Ừ, xử lý chuyện này ổn thỏa một chút.”
“Đã rõ.”
Anh dừng chốc lát, nhớ tới những lời lẽ nhìn thấy trên mạng, híp mắt nói: “Làm nhanh lên.”
*
Trong trung tâm mua sắm, Lê Nhất Ninh và Giản Viên Viên mua sắm không kiêng nể gì cả.
Thực ra lúc tiêu tiền cô cũng có chút áy náy nhưng không thể không tiêu…… đột nhiên trở nên quá tiết kiệm sợ khiến người khác nghi ngờ. Cho nên Lê Nhất Ninh bèn đi theo con đường tiêu tiền như nước của nguyên chủ, đi vào hết cửa hàng này tới cửa hàng khác.
Lúc đang mua sắm vui vẻ, sau lưng đột nhiên truyền tới một giọng nói xa lạ.
“Lê Nhất Ninh!”
Lê Nhất Ninh dừng bước, cô và Giản Viên Viên cùng quay đầu lại.
Người tới mặc một chiếc váy màu trắng, thấp hơn Lê Nhất Ninh vài centimet, đeo một chiếc túi xa xỉ, đang hung hăng trừng mắt với mình.
Lê Nhất Ninh nhướng mày, lấy làm kinh ngạc.
“Cô là ai?”
“Cô……” Trương Nhã nhìn cô bằng ánh mắt khó mà tin được: “Cô có ý gì? Cô lại dám hỏi tôi là ai?”
Lê Nhất Ninh nhìn cô ấy bằng vẻ mặt vô tội: “Bằng không thì sao?”
Nói thật thì, tiểu thuyết không phải là phim truyền hình, cô nào có thể thấy được một người khi chỉ nghe qua cái tên thôi. Trong tiểu thuyết tác giả chỉ tập trung miêu tả những nhân vật phụ có ngoại hình liên quan trực tiếp tới vai chính, hơn nữa…… cho dù có, cô cũng không thể nào nhớ hết được.
Cô gái trước mắt cả người đều là hàng xa xỉ, cô thật không có ấn tượng lắm.
Trương Nhã hổn hển nhìn cô: “Cô quá đáng lắm, bây giờ lại dám giả vờ không nhận ra tôi, tôi nhất định đi mách dì Hoắc cho coi!”
Nghe xong, trong đầu Lê Nhất Ninh lập tức lướt qua một đoạn ký ức.
Cô ngập ngừng, đánh giá cô gái nhỏ trước mắt đột nhiên nhớ ra cô ấy là ai rồi.
Trương Nhã, cũng là một đại tiểu thư được nuông chiều giống với Lê Nhất Ninh.
Có một điều càng quan trọng hơn là, ba mẹ Trương Nhã và ba mẹ Hoắc Thâm có quan hệ không tệ, từ nhỏ cô ấy đã bám đuôi Hoắc Thâm gọi anh trai, nếu không phải Lê Nhất Ninh xuất hiện đoán chừng hiện tại người nên kết hôn thương mại với nhà họ Hoắc là Trương Nhã mới đúng.
Hơn nữa — — trong tiểu thuyết có hai đoạn miêu tả chứng minh Trương Nhã thích Hoắc Thâm nhưng Hoắc Thâm là một ‘hòa thượng’, luôn đối xử lạnh nhạt với tất cả phụ nữ.
Nhìn người hung hăng ngang ngược ở trước mặt mình, Lê Nhất Ninh cong môi cười: “Được thôi, cô đi mách đi.”
Trương Nhã bị độ dày mặt của cô làm cho ngây ngốc, tức giận nói: “Cô không sợ sao?”
“Tôi sợ cái gì?”
Lê Nhất Ninh lướt mắt nhìn cô, làm ra vẻ: “Cho dù cô có mách mẹ tôi thật, mẹ tôi cũng chưa chắc sẽ nói gì tôi đâu.” Cô đứng thẳng người, giơ tay vuốt tóc: “Bởi vì tôi là con dâu do mẹ chọn, còn là cô vợ mà Hoắc Thâm yêu nhất.”
Trương Nhã: “……”
Nhìn Lê Nhất Ninh ‘trơ trẽn’ như vậy, trong nhất thời cổ họng cô ấy bị nghẹn nói không ra lời.
Chớp mắt cô ấy xù lông lên, không thể nhịn được nữa: “Anh Hoắc Thâm lúc nào thì nói yêu cô nhất chứ? Cô đừng tự mình đa tình nữa, cô với anh Hoắc Thâm kết hôn chẳng qua chỉ là cuộc hôn nhân thương mại thôi!”
“Ồ.” Lê Nhất Ninh nhún vai, lại không hề để ý: “Ít nhất anh ấy cũng chọn liên hôn với tôi, mà không phải với cô.”
Cô nháy với Trương Nhã một cái, mỉm cười nói: “Cô nói đúng không.”
Trương Nhã: “…….”
Giản Viên Viên đứng bên cạnh nhìn hai người, nhịn không được cười ra tiếng.
“Người xung quanh đều đang nhìn kìa, hai người xác định muốn đứng đây nói chuyện?”
Trương Nhã hừ một tiếng, nhìn Giản Viên Viên: “Tôi nghe nói hôm nay cô đi giữ thể diện cho cô ấy rồi?”
Giản Viên Viên vui vẻ: “Chuyện này mà cô cũng biết?”
Trương Nhã không lên tiếng.
Cô đương nhiên biết rồi, cô luôn theo dõi nhất cử nhất động của Lê Nhất Ninh mà.
Lê Nhất Ninh nhìn vẻ mặt đang thay đổi của Trương Nhã, đột nhiên hỏi: “Tên võng hồng đó là do cô liên hệ đúng không?”
Cô chỉ cho người liên hệ với hai nhãn hàng đó, còn như danh viện kia đột nhiên nhảy ra giải thích giúp cô thì cô không quen biết, ban đầu khi nhìn thấy cũng không biết người đó tại sao lại nói giúp mình, cô chỉ cho rằng người đó có mắt nhìn, bây giờ xem ra…… không phải đột nhiên có lòng tốt mà là nhận sự nhờ vả của người ta.
Vẻ mặt Trương Nhã hơi thay đổi, ngượng ngùng trừng mắt với cô một cái: “Cô đúng là mất mặt, bị người ta cười nhạo lên hotsearch.”
Lê Nhất Ninh vui vẻ.
Cong môi nhìn đại tiểu thư được nuông chiều trước mắt: “Cám ơn nhé.”
“Tôi không có giúp cô đâu.” Trương Nhã tức giận bất bình, “Tôi chỉ không muốn danh tiếng của anh Hoắc Thâm bị cô phá hỏng thôi!”
Cô đều là vì Hoắc Thâm cả.
Lê Nhất Ninh vội vàng gật đầu, hùa theo với tiểu công chúa: “Phải phải phải, tôi hiểu tôi hiểu.”
Trương Nhã: “……..”
Cô nhìn thái độ qua quýt này của Lê Nhất Ninh, rất muốn châm chọc một câu: Biểu hiện này của cô không giống vẻ đã hiểu chút nào.