Thật ra cô cho rằng, kiểu đàn ông như Hoắc Thâm có lẽ không thiếu cái gì nhưng người ta đã giúp mình một việc lớn như vậy, nếu không đáp lại chút gì đó thì thật không phải lắm.
Giản Viên Viên chăm chú nhìn vào mắt cô, bỗng đề nghị: “Hay là mua một chiếc cà vạt cho Hoắc Thâm?”
Lê Nhất Ninh chớp mắt: “Cà vạt?”
Giản Viên Viên ‘chậc’ một tiếng: “Đương nhiên là cà vạt rồi, để anh ta thắt mỗi ngày hạnh phúc biết bao nhiêu.” Cô chớp mắt đầy ẩn ý với Lê Nhất Ninh: “Lại nói, cà vạt còn có thể gia tăng tình thú giữa vợ chồng với nhau đấy.”
“…………”
Nhìn thấy đôi mắt đầy bát quái đó của Giản Viên Viên, Lê Nhất Ninh vô cùng tốt bụng không nói với cô ấy rằng — — cái gọi là tình thú vợ chồng gì đó không hề tồn tại ở chỗ bọn họ, có nghĩ cũng đừng nghĩ.
Vừa nghĩ tới đây, Lê Nhất Ninh bỗng cảm thấy hơi lo lắng.
Cô nghĩ, Hoắc Thâm giúp một việc lớn như vậy, chỉ tặng chút qua thôi hình như không được thành ý lắm, hay là tặng thêm chút gì khác? Có thể ‘trợ giúp’ cho bản thân Hoắc Thâm?
Dẫu sao cũng là một soái ca mà, nếu phương diện nào đó không được thì sẽ khiến người ta rất là tự ti.
Nghĩ xong, cả người Lê Nhất Ninh bỗng lan tràn ‘tình yêu của mẹ’.
Điều này giống như lúc cô học đại học theo đuổi minh tinh vậy, không muốn ‘con trai’ chịu uất ức.
Lại nói, trong những minh tinh mà cô từng theo đuổi không có ai đẹp trai hơn Hoắc Thâm cả.
“Viên Viên à.”
Giản Viên Viên nhìn vẻ mặt đột ngột thay đổi của cô, lo lắng hỏi: “Hả?”
Lê Nhất gãi đầu, hạ giọng hỏi: “Cậu có người bạn nào có vấn đề về phương diện đó không?”
Giản Viên Viên ngớ ra: “Phương diện nào?”
Lê Nhất Ninh phóng ra lời ám chỉ cực mạnh: “Chính là phương diện đó đó.”
Giản Viên Viên: “……”
Hai người bốn con mắt trừng lớn như chuông đồng, nhìn nhau một lúc Giản Viên Viên hít sâu một hơi, đột nhiên bắt được trọng điểm mà Lê Nhất Ninh muốn nói.
“Cậu…… cậu…… ý của cậu là……” Cô nuốt nước bọt, thu lại vẻ mặt kinh ngạc của mình: “Ý của cậu là điều mình nghĩ đúng không?”
Lê Nhất Ninh nghĩ xong, lắc đầu: “Không phải.”
Cô với Hoắc Thâm tuy là vợ chồng trên danh nghĩa nhưng loại chuyện riêng tư này không nên tiết lộ ra ngoài, dù người đó là bạn thân cũng không được.
Cô nghĩ ngợi, mặt đầy vẻ chân thành: “Là một người bạn mà cậu không biết, bạn của bạn mình.”
“A?” Giản Viên Viên thở phào một hơi, “Mình biết ngay mà, sao có thể là Hoắc Thâm được, lần trước cậu còn khen với mình Hoắc Thâm có kỹ thuật rất mạnh mà.”
Nghe xong, Lê Nhất bị sặc một cái.
Cô xấu hổ không thôi, ‘ừ’ qua loa một tiếng, mỉm cười nói: “Đúng vậy.”
Một lúc sau, Giản Viên Viên nói: “Loại chuyện này quá tế nhị, nhưng mà cậu đã hỏi rồi thì mình nhất định phải giúp.”
Cô hạ giọng: “Bạn của mình rất nhiều, nhất định có người hiểu rõ đường đi, tới lúc hỏi được rồi sẽ nói với cậu.”
Lê Nhất Ninh vội vàng gật đầu: “Được.”
Sau khi có được đáp án, cô hối thúc Giản Viên Viên: “Đi thôi đi thôi, chúng ta đi dạo phố.”
“Được.”
*
Hoắc Thâm họp xong rồi đi ăn cơm định nghỉ ngơi một chút, bỗng hắt hơi không ngừng.
Trợ lý vừa muốn vào báo cáo công việc, nhìn thấy anh như vậy thì có chút lo lắng: “Hoắc tổng, anh không sao chứ?”
Hoắc Thâm hơi nhíu mày, giọng nói nặng nề đáp một tiếng: “Không sao.”
Anh ngước mắt nhìn trợ lý: “Bây giờ có chuyện gì?”
Trợ lý sau khi báo cáo tình hình công việc xong, cuối cùng còn bổ sung một câu: “Đúng rồi, luật sư do anh dặn dò đi giải quyết hợp đồng đã trở về rồi, lúc này cần gặp không ạ?”
Hoắc Thâm dừng lại, nói: “Gặp.”
“Vâng.”
Hoắc Thâm nghe tất cả sự việc luật sư về báo lại, sau khi nhìn thấy bản hợp đồng xuất hiện ở trước mặt mình, anh híp mắt: “Cả công ty đều ký hợp đồng này?”
Luật sư đứng đó bị hơi thở lạnh lùng nghiêm nghị của Hoắc Thâm làm cho kinh sợ.
Anh ta lắc đầu: “Chỉ có phu nhân là như vậy.”
Hoắc Thâm: “……”
Nhìn những điều khoản trên đó, anh khẽ cười một tiếng: “Chuyện cô ấy ký hợp đồng không ai biết sao?”
Luật sư: “……. Biết, nhưng tính cách của phu nhân anh cũng biết rồi đấy.”
Lê Nhất Ninh vốn được nuông chiều thành tính, chỉ cần là chuyện cô ta muốn thì không ai có thể ngăn cản được.
Tuy luật sư biết thân phận của cô ta nhưng chuyện riêng của phu nhân thì không dám can thiệp vào. Cộng thêm thái độ của Hoắc Thâm đối với Lê Nhất Ninh luôn lạnh nhạt, những lãnh đạo cấp cao của cả tập đoàn đều biết quan hệ của hai người, họ luôn cảm thấy hai vợ chồng này thuộc dạng mạnh ai nấy sống, nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng nay Hoắc Thâm đã để cho luật sư kim bài của mình ra tay, còn dặn dò tới bên đó rồi thì mọi việc phải nghe theo Lê Nhất Ninh, lúc này bọn họ mới thầm cảm thấy có điều không đúng.