⬅ Trước Tiếp ➡
Hòa Đinh khẽ thở dài, vừa muốn nói gì đó lại phát hiện có tiếng động khác thường truyền tới từ bụi cây cách đó không xa, cô không ngờ rằng những người đó cuối cùng cũng không kiềm chế được.
Lãnh Quân Trì thong thả ung dung sửa sang lại quần áo cướp được từ chỗ Dino, thực ra anh sớm đã phát hiện có người the0 dõi họ dọc đường đi.
Đoán chừng chính là người của Kiều Vũ Sinh hoặc Hắc Thước trước đó Hòa Đình có nói.
Con mắt còn lại của anh hơi nhe0 lại, một tia sát ý chợt lóe lên, sau đó ung dung cười, “Tôi trái cô phải?”
Tay Hòa Đinh sớm đã chạm vào chiếc túi đe0 chéo da bò ngang e0, cô cười lạnh nói, “Lâu rồi không thư giãn gân cốt.”
Chưa nói xong, tay phải Hòa Đinh đã móc ra một chiếc phi tiêu năm cánh sao cỡ lòng bàn tay, rồi phóng vào bụi cây có chuyển động khác thường kia.
Chỉ nghe thấy một tiếng “Ah” thê thảm vang lên, sau đó bên tɾong trở nên náo loạn hơn, nhưng rấtnhanh liền yên lặng.
“Phi tiêu có độc ” Không biết ai bên tɾong hét lên tiếng.
Đôi môi lạnh lùng của Hòa Đinh hơi cong lên, chỉ cần cô rời khỏi biệt thự, thì trên người sẽ không mang the0 những thứ bình thường, toàn bộ đều là những thứ có thể dễ dàng lấy đi mạng người.
Lãnh Quân Trì càng ngày càng tán thưởng cô, bình tĩnh quyết đoán, ra tay tàn nhẫn.
Lúc này, bên trái của Lãnh Quân Trì cũng có tiếng động, anh rõ ràng cảm nhận được người bên đó hình như đang chuẩn bị gì đó.
Pằng một tiếng, một tiếng súng vang lên.
Một viên đạn bay ra khỏi bụi cây, nhưng Lãnh Quân Trì lại không hề cử động, đứng thẳng ở đó.
Con ngươi duy nhất còn lại tỏa ra ánh sáng mị hoặc tɾong đêm tối, viên đạn đó sượt qua trước mắt anh, nhưng mắt anh lại không hề chớp.
Người bên đó thấy Lãnh Quân Trì không tránh không né, liền không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, tiếp the0 đó liền truyền tới tiếng nạp đạn.
Khóe môi Lãnh Quân Trì hơi nhếch lên, lúc người bên đó vừa lắp xong đạn chuẩn bị bắn thì anh đã ở gần trước mặt, những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng liền bóp chặt cổ tay người đó.
Có như thế nào Hắc Thước cũng không ngờ rằng, đường đường là ông h0àng đánh thuê một thời, vậy mà lại thua tɾong tay Lãnh Quân Trì.
Con ngươi Lãnh Quân Trì hiện lên ý cười mị hoặc, sau đó dùng sức, chỉ nghe thấy rắc một tiếng, cổ tay Hắc Thước liền trật khớp, khẩu súng tɾong tay rơi vào tay Lãnh Quân Trì.
Lãnh Quân Trì ung dung nhìn khẩu súng tɾong tay, súng tự chế, một lần chỉ có thể bắn ra một viên đạn, mặc dù cũ nhưng tạm dùng vẫn được.
Hắc Thước thở hổn hển, chửi ầm lên “Mẹ nó, thằng công tử bột.”
Lãnh Quân Trì quả thực rấttrắng, hiển nhiên là sống an nhàn sung sướng hơn những người sinh ra và lớn lên nơi núi rừng lâu năm như họ, nhưng Lãnh Quân Trì lại không thích cách gọi này tí nào.
Anh ra sức giẫm lên cổ tay đã trật khớp của Hắc Thước, khẽ cười nói, “Cảm ơn lời khen ngợi. Nhưng tao trắng là chuyện của tao, không cần mày nhắc.” Nói xong thì dùng sức đẩy ra.
“Ahh ” Hắc Thước vốn không chịu nổi cơn đau này, “Kiều Vũ Sinh, mẹ nó đừng trốn ở một xem kịch hay nữa, mau lăn ra đây ”
Kiều Vũ Sinh trốn ở một chỗ tối bất lực nhún vai, “Aiya aiya, Hắc Thước, anh chỉ có chút bản lĩnh như vậy, lúc đầu thực sự không nên liên kết với anh.”

⬅ Trước Tiếp ➡