Lãnh Quân Trì hơi nhíu mày, không biết tại sao mùi ở chỗ này lại khó ngửi như vậy, nhưng khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp của Hòa Đinh thì vẫn không có biểu cảm gì.
Hòa Đinh cất bước đi về phía trước, the0 sát là Lãnh Quân Trì không quen với địa hình nơi này.
Lúc đi qua đầm lầy, dưới ánh trăng mờ ảo Lãnh Quân Trì nhìn thấy bên tɾong lại nổi lên mấy bộ xương trắng trêu lềnh bềnh, còn có vài cái xác chưa thối rữa.
Lãnh Quân Trì liếc nhìn bằng con ngươi lạnh lùng, cuối cùng cũng hiểu tại sao nơi này lại có mùi hôi, hóa ra nơi này là nơi họ chất đống xác chết.
Hòa Đinh đột nhiên dừng bước, Lãnh Quân Trì cũng dừng the0.
Trước mặt họ xuấthiện một tấm biển cảnh báo màu đỏ, trên đó viết “sóng đïện cao tần, xin lùi lại, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”
Hòa Đinh nhặt một hòn đá phủ đầy rêu xanh ở nơi đó rồi ném tới cách đó không xa, chỉ nghe thấy tiếng xèo xèo, hòn đá hình như đã chạm vào một màn chắn tɾong suốt gì đó, sau đó từ chỗ đó hiện ra một luồng ánh sáng màu xanh lam, từ dưới đất lan dần lên bầu trời, rồi mới dần dần tản ra ở nơi rấtxa.
Lãnh Quân Trì ngẩng đầu nhìn, không ngờ diện tích phủ của sóng đïện cao tần lại lớn như vậy.
Hòa Đinh lạnh lùng nói “Toàn bộ ngọn núi bị bao phủ bởi sóng đïện cao tần cảm ứng này, chúng tôi đã thử vô số cách muốn xông qua, trên trời dưới đất đều không được, đã có rấtnhiều người hy sinh ở đây.”
“Nếu đã không ra được, thì tại sao còn muốn hy sinh?” Lãnh Quân Trì có chút không hiểụ
“Ngọn núi này có lượng phóng xạ rấtlớn, chúng tôi cũng không rõ nguồn phóng xạ ở đâụ Có điều phóng xạ gây tổn hại rấtlớn với cơ thể con người, mười năm đầu vừa vào thì sẽ không có bất kỳ cảm nhận gì, nhưng thời gian dần trôi, cơ thể của những người ở đây đều sẽ thay đổi.” Con ngươi đen của Hòa Đinh giống như mực không tan, nặng̝ nề mà bi thương.
Mà cô thì vẫn còn thời gian năm năm, nên thuốc ức chế bệnh phóng xạ không phải là giải pháp lâu dài.
Trong lòng cô còn có một mối hận mà người thường không thể tưởng tượng được, cô càng muốn rời khỏi nơi này hơn ai hết.
Lãnh Quân Trì nhìn chằm chằm cô, con ngươi đen còn lại u ám không rõ, tɾong lòng cũng có chút hiểu ra.
“Ngày đó lúc tôi tìm thấy anh, cho rằng anh đã chết. Nhưng anh đột nhiên lại có hô hấp, khắp người chỉ có mặt bên phải là bị bỏng, lúc đó tôi liền nghĩ có lẽ trên người anh có thể sẽ có cách rời khỏi chỗ này.” Hòa Đinh biết mình không cần giấu diếm, Lãnh Quân Trì thông minh như vậy e rằng đã đoán ra từ lâụ
Trên mặt Lãnh Quân Trì lộ ra nụ cười mỉm nhẹ nhõm, quả thực anh sớm đã đoán được, nếu không sao Hòa Đinh hà cớ gì phải cứu mình dưới tình hình tài nguyên khan hiếm như vậy.
“Tôi rấtbiết ơn khi cô nói ra sự thật, tôi sẽ nghĩ cách đưa cô rời khỏi nơi này.” Lãnh Quân Trì trở nên rấtthản nhiên, con ngươi sâu thẳm óng ánh như có sao.
“Đa tạ, tôi sẽ báo đáp ân tình.” Chỉ cần cô có thể lấy lại tự do.
“Có điều cô đã nợ tôi.” Lãnh Quân Trì dùng tay vỗ nhẹ mặt phải, “Một tròng mắt.”