“Không cần đâu ạ, có lẽ đêm qua cháu gặp ác mộng mãi không ngủ tiếp được nên sắc mặt không được tốt lắm.” Đường Uyển vội xua tay, cười giải thích.
“Nói không chừng là do thân thể con hơi yếu nên mới gặp ác mộng đấy.” Chu Ánh Vinh cẩn thận nhìn sắc mặt Đường Uyển.
Đúng vào lúc này.
Diệp Hạo Hiên mặc thường phục màu đen trắng bước xuống lầu, rồi đi tới bàn ăn mỉm cười chào Diệp Hoằng Duệ và Chu Ánh Vinh, sau đó nhìn thức ăn trên bàn nói “Thức ăn cũng đã dọn lên bàn rồi sao mọi người vẫn chưa ngồi xuống ăn thế?"
Ngay lập tức, anh đưa tay sờ bụng, kéo ghế ngồi xuống nói “Mọi người không muốn ăn thì cháu ăn trước đấy ”
"Thằng nhóc thối này mọi người đang đợi cháu đó có biết không hả? ” Diệp Hoằng Duệ liếc Diệp Hạo Hiên, sau đó ngồi xuống chiếc ghế mà Đường Uyển đã kéo ra cho ông.
Diệp Hạo Hiên làm bộ thờ ơ với Đường Uyển sau đó vùi đầu bắt đầu ăn sáng.
Ngược lại Đường Uyển rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Diệp Hạo Hiên, đồng thời cẩn thận chu đáo gắp đồ ăn cho mọi người, để mọi người không cảm nhận được cảm giác được vẻ mất tự nhiên của con dâu mới bước vào cửa. Cô cư xử tự nhiên thoải mái như thể đã sống với bọn họ rất nhiều năm rồi.
Đường Uyển càng cư xử tự nhiên bao nhiêu thì Diệp Hạo Hiên càng cảm thấy cô không đúng lắm. Trong suốt bữa ăn, anh đã âm thầm quan sát từng động thái của cô, cố gắng giải mã những bí ẩn của cô càng sớm càng tốt.
Diệp Hoằng Duệ nhìn đôi vợ chồng son sống chung hòa hợp như vậy trong lòng cũng yên tâm hơn.
Sau khi ăn cơm nước xong xuôi.
Diệp Hoằng Duệ nhiên nhớ tới cuộc nói chuyện giữa Chu Ánh Vinh và Đường Uyển vừa rồi liền nói với Diệp Hạo Hiên "Hạo Hiên, mẹ cháu mới nói rằng cơ thể của Uyển nhi hơi yếu, lát nữa cháu đưa Uyển nhi đến phòng khám của ông Thẩm khám một chút rồi mua mấy loại thuốc bổ cho con bé uống đi."
"Vâng ạ Ăn xong cháu sẽ đưa cô ấy đi mua thuốc." Diệp Hạo Hiên ngẩng đầu lên trả lời Diệp Hoằng Duệ, sau đó nhìn sang Đường Uyển rồi tiếp tục ăn cơm.
"Cảm ơn ông nội Thực ra, ông không cần chuyện bé xé ra to như vậy đâu " Đường Uyển mỉm cười từ chối ông cụ.
Lúc này Chu Ánh Vinh mới ngẩng đầu nhìn Đường Uyển cười nói “Thân thể vẫn cần bảo dưỡng cho tốt. Con bồi bổ cơ thể nhất định sẽ rất có lợi ”
Vì vậy Đường Uyển cũng không từ chối nữa.
Ăn xong, cô và Diệp Hạo Hiên lái xe đến phòng khám của ông Thẩm
Sau khi chẩn bệnh xong ông Thẩm lắc đầu nói với Đường Uyển "Cô gái, căn cứ theo mạch đập của cô thì thể chất của cô không yếu, cho nên cơn ác mộng của cô có thể là do tâm lý tích tụ."
"Chắc là do thường ngày có quá nhiều áp lực trong công việc.” Đường Uyển cười nói với ông Thẩm.
Diệp Hạo Hiên đứng một bên nghe vậy thì nhếch môi giễu cợt nói "Xem ra anh phải nhanh chóng sửa đổi chế độ công ty rồi, nếu không anh sợ những nhân viên khác cũng giống như em, bởi vì áp lực công việc quá cao mà căng thẳng đến mức thường xuyên gặp ác mộng mất."
"Quá tốt rồi Vậy trước tiên em thay mặt các đồng nghiệp trong công ty cảm ơn Diệp tổng ” Đường Uyển cười yếu ớt trả lời Diệp Hạo Hiên.
Sau đó, cô trợn mắt liếc Diệp Hạo Hiên một cái rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Nhưng mà khi vừa bước ra khỏi cửa, cô ngước mắt lên thì bắt gặp một hình bóng mà cô không muốn nhìn thấy nhất vào lúc này.
Chết tiệt Làm sao lại gặp phải anh ta vào lúc này cơ chứ?
Đường Uyển như gặp ma, sắc mặt đại biến, lập tức quay lưng chạy qua một hướng khác.
"Đường Uyển ”
Người đàn ông nhanh chóng đuổi kịp Đường Uyển, vươn tay nắm chặt cánh tay cô gọi tên cô.
Đúng lúc đó Diệp Hạo Hiên nhìn thấy cảnh này, anh ngước mắt nghi ngờ nhìn người đàn ông đứng bên cạnh Đường Uyển, sau đó từng bước đi về phía bọn họ.