Sau khi tắt đèn, cả căn phòng chìm vào bóng tối, hai người đều nằm im thin thít nhưng lại không không có cách nào ngủ yên.
Đêm khuya dần, căn phòng lớn yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
"A Đừng Cứu mạng "
Đường Uyển không biết đã ngủ say từ lúc nào, lần thứ hai bị cảnh trong mơ dọa đến tỉnh giấc. Cô đột nhiên ngồi dậy, trán toát mồ hôi lạnh.
Diệp Hạo Hiên bị tiếng hét thất thanh của Đường Uyển đánh thức, anh buồn ngủ vén chăn đứng dậy sải bước đến bên giường xem.
Ai biết được anh vừa tới gần đã bị Đường Uyển hoảng sợ ôm chặt lấy.
Hai tay Đường Uyển ôm chặt lấy cổ Diệp Hạo Hiên, hai má đẫm mồ hôi áp vào mặt anh, hai hàm răng run lên cầm cập vì sợ hãi, ngay cả thân thể cũng không nhịn được mà run rẩy.
Diệp Hạo Hiên theo bản năng đưa tay lên vỗ lưng cô nhẹ giọng hỏi “Em gặp ác mộng à?”
Mặc dù đã ba năm trôi qua.
Nhưng mà cảnh tượng bi thảm đó cứ liên tục xuất hiện trong giấc mơ của cô giống như một cái bóng, khiến cô không có cách nào thoát khỏi nó.
"Em không sao.”
Sau khi Đường Uyển bình tĩnh lại, nhận ra mình vừa mới thất thố lập tức buông Diệp Hạo Hiên ra, đưa tay lên gỡ tóc ướt dính vào thái dương, khịt mũi bình tĩnh nói với anh “Thực xin lỗi, đã đánh thức anh rồi, anh mau ngủ tiếp đi ”
"Em có chắc là mình thực sự ổn không?” Diệp Hạo Hiên nhìn rõ trong bóng tối, hai mắt Đường Vạn lóe lên tia nước. Hơn nữa anh còn nhận ra bên ngoài thì cô luôn tỏ ra kiên cường nhưng thực chất trong lòng rất yếu đuối.
“Không sao đâu, bình thường em cũng hay gặp ác mộng.” Đường Uyển hơi cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt tò mò của Diệp Hạo Hiên nữa.
Sau đó, cô kéo chăn đắp lên người rồi nằm xuống.
Thấy vậy, Diệp Hạo Hiên cũng không nói gì nữa, đứng dậy trở về chỗ của mình.
Sau khi nằm xuống, anh lại không thể ngủ tiếp được, trong đầu anh đầy những câu hỏi về người phụ nữ này.
Trong công việc cô luôn trầm tĩnh giỏi giang, trong cuộc sống cô rất nhã nhặn với người khác, nhưng ánh mắt thâm thúy của cô lại giống như một người già đã trải qua những thăng trầm của cuộc đời. Tuy nhiên cái ngày mà cô say rượu và khi cô giật mình tỉnh dậy sau một cơn ác mộng, đôi mắt của cô lại đầy hồn nhiên và bất an như đôi mắt của một cô bé.
Rốt cuộc cô đã phải trải qua những chuyện gì? Tại sao cô lại cố tình đồng ý kết hôn với anh?
Tất cả những điều này khiến Diệp Hạo Hiên rơi vào trầm tư và khó hiểụ
Ngày hôm saụ
Đường Uyển dậy từ sớm, pha giúp Diệp Hoằng Duệ một bình trà Thiết Quan Âm, sau đó lại vào bếp, giúp lấy chén đũa ra đặt lên bàn ăn.
Để sớm ngày có được một vị trí vững chắc trong nhà họ DIệp.
Cô phải nỗ lực lấy lòng Diệp Hoằng Duệ và Chu Ánh Vinh.
Diệp Hoằng Duệ đã dậy đi tập thể dục từ sớm, khi ông về liền được uống một tách trà nóng thì không khỏi cười vui vẻ.
"Đường Uyển tối qua con ngủ có ngon không? Sao lại dậy sớm vậy?" Chu Ánh Vinh bước đến gần Đường Uyển, tươi cười nhìn cô. Mặc dù bà biết con trai mình không thích Đường Uyển, nhưng khi nhìn thấy Đường Uyển hiếu thuận và hiểu chuyện như thế này thì trong lòng bà không khỏi có cảm tình với cô.
Đường Uyển quay lại khẽ mỉm cười với Chu Ánh Vinh “Cảm ơn mẹ đã quan tâm, con ngủ rất ngon, nhưng con đã quen phải dậy sớm đi làm rồi ạ.”
Tiếng gọi mẹ khiến cho Chu Ánh Vinh cảm thấy trong lòng rất đau khổ.
Nhưng mà rất nhanh bà đã phát hiện sắc mặt của Đường Uyển không được tốt lắm, bà cau mày hỏi “Nhưng mẹ lại cảm thấy sắc mặt của con không được tốt lắm, có phải bị bệnh rồi không?”
Diệp Hoằng Duệ nghe vậy lập tức quay đầu nhìn Đường Uyển quan tâm hỏi “Nếu cháu cảm thấy không khỏe thì bây giờ ông sẽ gọi bác sĩ Cao, nhờ ông ấy qua nhà xem cho cháu một chút.”