⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thiếu tướng quân chỉ đi thăm cây cổ thụ ở hậu viện trước khi rời đi mà thôi, chung quy trước kia hắn thường leo trèo trên cành cây, cây sen đất nở hoa đỏ rực quanh năm này là bạn chơi cùng từ thuở ấu thơ hiếm hoi của hắn.
Cái đuôi của Độn Địa Hổ khẽ run rẩy.
Thụ tinh này bởi vì chưa biến ảo thành hình người, ngoại trừ rễ cây có thể từ dưới lòng đất lan tràn ra bên ngoài, tinh hồn và bản thể nghìn năm qua vẫn luôn ở đây. Sau khi phủ Tướng quân được xây dựng, nàng vẫn chưa rời khỏi sân này, bức tường không cao, thế mà lại vây được một con thụ tinh ngàn năm.
Huyết Tiên trong hình dáng bé gái mỗi ngày sẽ nhảy qua nhảy lại trên nóc phủ Tướng quân, quan sát những “người sống” chung quanh. Mặc dù trong mắt nàng, phủ Tướng quân rộng lớn này cũng chẳng khác ổ chuột con là bao.
Có điều người sống vẫn rất thú vị.
Đám nữ quyến sẽ thường xuyên mặc hoa phục rực rỡ, ngón tay ngọc ngà điểm môi cười duyên, còn biết dùng khúc gỗ làm ra vật nhỏ để chải mái tóc dài như sa tanh.
Khi các nữ quyến đã rời đi, Huyết Tiên liền chui vào phòng, cầm vật nhỏ làm bằng gỗ đó rời đi.
Mái tóc đen của nàng xõa trên vai, tóc do dây mây biến thành, óng mượt mềm mại mà dẻo dai.
Theo bước chân của các nữ quyến, Huyết Tiên vừa chải tóc, vừa tiến vào một sân nhà lớn.
Sân nhà này bố trí thật kỳ quặc, trần nhà đỏ cao cao, bên dưới dựng một đài cao.
Các nữ quyến ngồi đối diện đài cao, một bà cụ tóc bạc đầy đầu ngồi trên ghế chính đặt ở giữa. Đám nữ quyến cười xinh đẹp nói gì đó, thoạt nhìn vô cùng vui vẻ hân hoan.
Huyết Tiên đi tới, trực tiếp nhảy lên đầu gối bà cụ, ngồi xuống.
Đám người sống đều không thể thấy nàng, cho dù ngồi trên đầu gối lão thái quân, lão thái quân cũng không hề cảm nhận được bất cứ điều gì khác thường.
Nàng bắt chước đám nữ quyến lúc nãy nhìn thấy, chậm rãi chải tóc. Bởi vì tay nàng cầm lược gỗ nên người ngoài không nhìn thấy chiếc lược gỗ đang chải lên chải xuống.
Tiếng cười đùa của đám nữ quyến dần dừng lại, đều ngẩng đầu lên nhìn về phía sân khấu đỏ trước mắt.
Hai cuộn vải đỏ rủ xuống trên đài cao, vải đỏ thong thả kéo sang hai bên, một nam nhân dán râu giả trên mặt dần dần triển lộ gương mặt theo tấm vải đó được kéo ra.
Cổ tay phải của y khẽ nâng lên, chân trái duỗi thẳng về phía trước, vung đầu thật mạnh xuống dưới đài, cao giọng hát “A ”
Lúc đó tâm trí Huyết Tiên như hài đồng, tò mò nhảy lên sân khấu, ngồi trên vai võ tịnh , vươn tay sờ râu giả của y.
Võ tịnh 武净 Trong hí kịch, trái ngược với Đán 旦 nghĩa là chỉ diễn viên nữ, Tịnh 净 nghĩa là diễn viên nam, cho nên võ tịnh tức là diễn viên nam chuyên diễn cảnh đánh võ.
Võ tịnh cảm thấy cằm đau nhói, râu của y liền rớt xuống.
Đám nữ quyến dưới sân khấu “…”
Đây là đang diễn cái gì vậy?
Đầu tiên không nói tới vở kịch này kế tiếp bị rối loạn như thế nào, ngay cả thanh đán đoan trang, đồ trang sức trên đầu cũng rơi vãi khắp mặt đất.
Đám hí tử trên sân khấu rối loạn cả lên, Huyết Tiên lại cảm thấy thật thú vị.
Từ đó về sau, mỗi khi rảnh rỗi Huyết Tiên đều sẽ đến xem kịch.
Đám nữ quyến nghe kịch, đa phần đều thích nghe những câu chuyện về tài tử giai nhân, do đó Huyết Tiên cũng nghe theo một đống thoại bản uyên ương và yêu hận tình thù.
Nhưng nàng lại chẳng hiểu gì về tình yêu hết.
Trong kịch, nam nữ thành thân là tình tiết tất yếu không thể tránh né, lại mang theo thủ pháp khoa trương đặc trưng của hí kịch. Bao nhiêu uyên ương bỏ mạng đã hứa hẹn cả đời trên đường chạy trốn.
Huyết Tiên xem mà ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì, nhưng vẫn vô cùng hứng thú.
⬅ Trước Tiếp ➡