⬅ Trước Tiếp ➡
Độn Địa Hổ quanh năm chỉ ghé thăm nhà bếp của Chu gia, bảy cô vợ của hắn thích nhất là điểm tâm của các nữ nhân Chu gia, coi như chịu không ít ân huệ của nhà họ.
Thụ tinh ngàn năm khẽ gật đầu, giọng nói bình thản “Chàng ấy sắp kết thân?”
Độn Địa Hổ biết Chu Thiếu tướng quân hồi còn nhỏ từng gặp thụ tinh trong hình dáng bé gái mấy lần, coi như có chút duyên số.
Nhớ lại cuộc trò chuyện của đám người hầu trong phủ Tướng quân, hắn đáp “Hình như đúng là có chuyện này.”
“Sao chàng ấy có thể kết thân được chứ.”
Nghe đến đây, Độn Địa Hổ mới nhận ra sự khác thường, chiếc cổ ngắn tũn ngẩng lên, liền thấy ánh mắt lạnh nhạt của Huyết Tiên nhìn vào trong sân, thản nhiên hỏi “Nữ tử mà chàng ấy sắp kết thân là đích nữ nhà Thái phó?”
“Hình… hình như thế.”
“Ngươi có biết nhà Thái phó ở chỗ nào không?”
Độn Địa Hổ càng nghe càng kinh hãi, linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng hắn “Bi… biết ạ.”
Vùng đất kinh thành này, Độn Địa Hổ hắn đây nhắm mắt lại cũng có thể biết rõ phương hướng.
Huyết Tiên khẽ hé môi, thờ ơ nói “Ngươi bắt nữ tử mà hắn muốn kết thân đến đây.”
Ngón tay mảnh khảnh của nàng chậm rãi vuốt ve dải tua đã phai màu, một cọng, hai cọng.
“Không… không biết đại nhân… muốn khiến nàng kia…”
Đôi mắt Huyết Tiên hờ hững, tựa như dòng suối lạnh lẽo ngày đông. Trong đôi mắt của thụ tinh ngàn năm ấy chưa bao giờ tồn tại sự thương hại.
Thân cây to lớn chậm rãi di động, Huyết Tiên di chuyển theo thân cây, từ nằm sấp biến thành tựa vào thân cây.
Bộ váy trắng của nàng chợt biến thành màu đỏ tươi, hòa lẫn với hoa sen đất nhiệt liệt sau lưng, đỏ đến rực rỡ.
Trong lòng Độn Địa Hổ dâng lên một phỏng đoán, khiến hắn run rẩy dữ dội hơn.
“Đương nhiên là nuốt chửng cô ta.”
Huyết Tiên nói với thái độ thờ ơ, cứ như thể trong mắt nàng, người sống cũng chẳng khác chim muông là bao.
Chuột đất Độn Địa Hổ chỉ cần căng thẳng là móng trái móng phải sẽ không tự giác thay phiên đánh nhau, móng trái vỗ móng phải, móng phải đập móng trái, đánh đến mức run lên “bộp bộp”.
“Đại nhân, thế… thế không được đâu, cần gì đến nỗi này…”
Yêu quái bọn họ dù không rành chuyện trần gian, nhưng các vị đại nhân mệnh cách cao quý thì vẫn biết, con gái của Thái phó, nói nuốt là nuốt được sao?
Mặc dù thụ tinh này khác với tinh quái như chúng, thứ nhất chân thân của nàng mọc trên xương trắng máu thịt, thứ hai nàng là do Phật Đà đích thân làm phép, ngay cả Thổ Địa Công cũng phải kính nàng, huống chi là yêu quái nho nhỏ như chúng.
Nhưng khẩu vị của thụ tinh này tạp quá rồi đấy, nhỏ như chim bay cá nhảy, lớn như hổ dữ sói lớn, ngay cả nhân loại nàng cũng có thể nuốt sống, quá đẫm máu tàn nhẫn.
“Chu Vân Nghiên trước khi ra biên cương đã gửi gắm toàn bộ phủ Tướng quân cho ta, nay chàng ấy đã trở về, sao có thể cưới nữ nhân khác?”
Sắc mặt Huyết Tiên thản nhiên, nói một câu không rõ là vui hay giận.
“Trước khi đi, Chu Thiếu tướng quân đã gửi gắm phủ Tướng quân cho đại nhân ư?”
Sao có thể như thế được?
Thuở nhỏ con nít có đôi mắt sáng, đa số có thể nhìn thấy tinh quái quỷ thần.
Không lâu sau được khai trí, sẽ không còn thấy yêu ma quỷ quái nữa, ngay cả ký ức hồi bé cũng sẽ tan biến.
Lúc Chu Thiếu tướng quân rời đi thì đã mười bốn tuổi, dù gì đi nữa cũng không thể nhìn thấy thụ tinh trong hình dáng trẻ con Chuyện xưa với tinh quái cũng nên quên không còn một mảnh mới đúng.
Huyết Tiên trầm ngâm nửa khắc rồi nói “Ngày đó, tay chàng đặt lên thân cây, từ tốn nói ‘Tử Trạm phải ra biên cương, mong thụ tiên đại nhân phù hộ Chu gia nhiều một chút.’ Ấy chẳng phải gửi gắm thì là gì?”
Độn Địa Hổ “…”
Gì vậy trời? Ngài từ đâu nghe ra đó là gửi gắm?
⬅ Trước Tiếp ➡