Ai ôi, cậu hai Diệp, tôi van anh, lúc vui vẻ, mất hứng anh ít nhất phải lộ ra một chút biểu cảm gì đó cho giống chứ, cái mặt luôn ra vẻ ngây ra thế thì cô rất khó đoán tâm tình của anh.
“Cậu hai Diệp, van anh, anh vui vẻ, hoặc là không vui, ít nhất anh cũng nhăn mày một cái đi, cái mặt anh luôn không thay đổi như thế, ai mà đoán ra tâm tình của anh? Nếu tôi làm sai chuyện gì, anh nói một tiếng là được rồi, đừng có nhìn người ta không nháy mắt như thế, nếu không thì trái tim khỏe mạnh cũng bị anh làm cho sinh bệnh”. Ôn Noãn nhịn không được mà nói.
Con mẹ nó, thần kinh hài hòa
“Cậu hai Diệp, van anh, anh vui vẻ, hoặc là không vui, ít nhất anh cũng nhăn mày một cái đi, cái mặt anh luôn không thay đổi như thế, ai mà đoán ra tâm tình của anh? Nếu tôi làm sai chuyện gì, anh nói một tiếng là được rồi, đừng có nhìn người ta không nháy mắt như thế, nếu không thì trái tim khỏe mạnh cũng bị anh làm cho sinh bệnh”. Ôn Noãn nhịn không được mà nói.
“Ừm”. Một lúc lâu sau, Diệp Phi Mặc ừ một tiếng, Ôn Noãn thở dài một hơi nhẹ nhõm, bưng mì ra, cô bóc ba quả trứng gà, đưa cho hắn hai cái.
Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, cô luôn cảm thấy trong ánh mắt lạnh như băng này có một thứ gì khác chợt lóe lên, nhưng nhìn lại thịa vẻ mặt của anh vẫn lạnh lùng như thế.
Trong chốc lát, một tô mì lớn anh đều ăn sạch sẽ, nước canh cũng không thừa.
Ôn Noãn bị tát một bạt tai, mặc dù đã chườm đá, nhưng mặt vẫn đau, mì thí nóng, cô ăn rất chậm, Diệp Phi Mặc đem hết văn kiện ra phòng khách xử lý, xem cô như không khí, loại này rõ ràng là đang xem thường cô, Ôn Noãn lần đầu tiên cảm nhận được, trong lòng rất khó chịu, thấp giọng nguyền rủa Diệp Phi Mặc vài tiếng.
Ăn mì xong, dọn dẹp phòng bếp, cô bần thần đi đến phòng khách.
Diệp Phi Mặc vừa vặn xử lý công việc xong, ngón tay ngoắc một cái, ý bảo cô đi qua, Ôn Noãn mím môi, cô vừa đến gần anh mấy bước thì cả người đã bị kéo một cái, ngã vào lồng ngực anh, anh đã vồ lấy môi lưỡi của cô.
Anh hôn rất nóng bỏng, dường như muốn nuốt cô.
Nụ hôn kịch liệt kiểu này, dường như rất gấp gáp muốn cô, toàn thân cô run rẩy, trong lòng dâng lên một sự sợ hãi.
Trong mơ mơ màng màng, cô nhớ tới một câu nói, tiểu biệt thắng tân hôn.
Nhưng bọn họ cũng không phải là người yêu, anh ở nước ngoái cũng không thiếu tin đồn gì, bọn họ tính là gì đây?
Không cho phép cô suy nghĩ nhiều, cái nằm mềm mại của cô đã bị nắm lấy, nụ hôn của anh chuyển dần từ môi cô đến gò má rồi đến cổ cô, cuối cùng cô cũng tìm được một biểu cảm thứ hai từ trên mặt anh…
Dục cầu bất mãn*.
(*chưa thỏa mãn dục vọng)
Thương tiếc không rõ
Không cho phép cô suy nghĩ nhiều, cái nằm mềm mại của cô đã bị nắm lấy, nụ hôn của anh chuyển dần từ môi cô đến gò má rồi đến cổ cô, cuối cùng cô cũng tìm được một biểu cảm thứ hai từ trên mặt anh…
Dục cầu bất mãn.
“Diệp Phi Mặc, anh nặng quá…”. Ôn Noãn mơ hồ sắp xếp được một câu, thốt ra, quả thật rất nặng, cả người cô đều bị anh đè trên ghế salon, nặng muốn chết.
Anh sửng sốt, trả thù mà dùng lực trên ở nơi mềm mại của cô, Ôn Noãn đau đến rơi lệ: “Đau, anh cái đồ biến thái”.
Cô tóm lấy cái gồi mềm đập về phía anh.
“Đừng nhúc nhích!”. Diệp Phi Mặc đánh bay chiếc gối đầu, trầm giọng nói, Ôn Noãn nào có nghe anh, cái tư thế này quá có cảm giác nguy cơ rồi, tuy đã đồng ý với anh, nhưng còn chưa chuẩn bị tâm lý.
“Còn cử động nữa, tôi sẽ lập tức muốn cô”. Ánh mắt đen nhánh của Diệp Phi Mặc bùng lên một ngọn lửa, Ôn Noãn bị anh nhìn mà toàn thân rét run.
Tối tăm, khó hiểu, lạnh lùng, còn có một chút khát vọng không rõ.
Anh khát khao cô.
Ôn Noãn không dám lộn xộn nữa, dưới ánh mắt như vậy của anh, lòng của cô khó chịu liên tục.
Anh nhìn cô gái dưới thân, đôi mắt quyến rũ như tơ, quần áo mất trật tự, gương mặt đỏ bừng, nhìn thế nào cũng là dáng vẻ bị giày xéo qua, người đàn ông chịu không nổi cảnh dụ hoặc như thế.
Trong lòng Diệp Phi Mặc nổi dậy một loại xúc động rất dã man, muốn xé nát vẻ đẹp thanh thuần của cô, nhìn một cái, sau khi xé nát, cô sẽ có dáng vẻ bẩn thỉu thế nào.
Nhưng trong con người nhàn nhạt của cô lại có một chút gì đó khiến cho anh không rõ…
Thương tiếc.
Cô nhóc này trông có vẻ có vài phần khiến người ta yêu thích, đặc biệt là cặp mắt đào hoa mọng nước kia lúc hoảng sợ, tựa như một con thỏ trắng nhỏ, rất đáng yêu, khiến người ta rất muốn bắt nạt.
Nhận thấy chính mình đang suy nghĩ gì, sắc mặt của Diệp Phi Mặc trong nháy mắt âm trầm, cực kỳ khó coi, đối với anh mà nói, mỗi lần thừa nhận ưu điểm của Ôn Noãn khiến tính tình của anh xấu đi một lần.
(Canh 3)
Phát hiện ra mình đang suy nghĩ gì, sắc mặt Diệp Phi Mặc trong nháy mắt trở nên âm u lạnh lẽo, vô cùng khó coi, đối với anh mà nói, thừa nhận ưu điểm của Ôn Noãn là đang thừa nhận anh xấu tính thêm một lần.
Ôn Noãn thấy anh trở mặt trong vòng chưa đến mười giây, trong lòng cảm thông sâu sắc, rất sợ anh sẽ mạnh tay bóp chết cô.
Vì sao anh lại xấu tính như thế?
Cô thích đàn ông dịu dàng.
Diệp Phi Mặc bỗng nhiên cúi đầu xuống, tinh tế hôn lên môi của cô, đôi môi ẩm ướt tỉ mỉ vẽ lên đôi môi cô, mút lấy bời môi cô, dịu dàng triền miên, giống như đang nâng niu một viên ngọc quý.
Tim Ôn Noãn đập nhanh như hươu chạy, khuôn mặt đỏ bừng như bốc cháy.
Sao bỗng dưng anh lại dịu dàng như thế?