Cô gái? Đối phương vặn vẹo, mắt mờ, lệ rơi đầy mặt.
“Cô Ôn, cô thật sự quá tinh mắt rồi, cô quá có cách nhìn người rồi, cao nhân cao kiến…Nhưng mà, vì sao cô không tránh xa một chút?”.
“Cảnh tưởng này chính là cảnh một người phụ nữ đàng hoàng gặp gỡ phải ác bá dã man điển hình, tôi là bị ép buộc phải nhảy vào hố lửa”.
“Máu chó…cô Ôn, tôi đồng cảm về tinh thần với cô”.
“Cảm ơn”
“…”.
“Cô là tình nhân thứ mấy của anh ta?”. Ôn Noãn hỏi rất hăng hái, với tính cách của Diệp Phi Mặc, lại có được phụ nữ có tính tình tốt, lại nói chuyện hài hước như vậy, thực sự là khó có được.
“…”. Đối phương im lặng một lát, rồi quyết đoán nói: “Số một”.
“Mối tình đầu à?”.
“…Có chuyện gì sao?”.
“Cô thật sự không có mắt nhìn người”. Ôn Noãn không khách khí mà kết luận.
Ôn Noãn bị lừa bán rồi
“Cô thật sự không có mắt nhìn người”. Ôn Noãn không khách khí mà kết luận.
“…Cô Ôn, tôi rất thích cô, cố gắng lên, hạ gục anh ta, chà đạp anh ta”.
Ôn Noãn ngửa đầu nhìn nóc nhà, bạn gái nhà ai mà lại bảo tiểu tam đi đánh ngã bạn trai đi chứ? Suy nghĩ của cô đã không thể nào đuổi kịp thời đại rồi sao?
Hu hu…đến phiên Ôn Noãn rơi lệ rồi.
“Yêu cầu của tôi rất cao, con mắt nhìn cũng rất cao, tôi chướng mắt anh ta”. Ôn Noãn quyết định trả lời thật nhanh.
Đối phương cười to sang sảng, rồi lại trò chuyện với Ôn Noãn trong chốc lát.
“Được rồi, Phi Mặc có bệnh dạ dày rất nghiêm trọng, anh ta vừa mới xuống máy bay, tôi nghĩ anh ta buổi tối còn chưa ăn gì đâu, cô có thể giúp tôi nấu chút gì đó cho anh ta không? Mì sợi, cháo gì đó cũng được, đừng để anh ta bị đói”.
“A…bệnh dạ dày? Trông anh ta khỏe đến nỗi có thể đánh chết một con trâu luôn đấy”. Vừa nghĩ tới cảnh tượng anh dũng của Diệp Phi Mặc vừa rồi, cô một chút cũng không nghĩ tới anh có bệnh dạ dày.
“Cô Ôn, thực sự làm phiền cô nấu cho anh ta chút đồ ăn, anh ta ngồi máy bay liên tục mười mấy tiếng, nhất định rất không thèm ăn, nhờ cô”.
“Vì sao cô không tới làm cho anh ta đi?”.
“…”. Đối phương than thở: “Tôi bị anh ta bỏ rồi”.
“…Được rồi”.
“Được rồi, cô đừng nói cho anh ta biết là tôi đã gọi điện cho anh ta, ừm, là như vậy, cô gái ngoan, nhanh đi nấu cơm đi!”. Giọng nữ dịu dàng cúp điện thoại, Ôn Noãn có chút kinh ngạc.
Vì sao lại không thể nói với Diệp Phi Mặc, bị bỏ rồi mà vẫn còn quan tâm anh ta như vậy?
Loại người biến thái như Diệp Phi Mặc mà cũng có người quan tâm?
Bệnh dạ dày?
Anh trông có vẻ rất khỏe, tại sao lại có thể có bệnh dạ dày?
Hơn nữa, cô là đại ngốc sao?
Vì sao lại vui vẻ đồng ý với người ta là nấu đồ ăn khuya cho anh như vậy chứ, nhất định là vì giọng nói của người phụ nữ trong điện thoại quá nhẹ nhàng, cô bị gạt rồi.
Ôn tiểu thư rất xoắn xuýt.
Cậu hai Diệp đen tối
Vì sao lại vui vẻ đồng ý với người ta là nấu đồ ăn khuya cho anh như vậy chứ, nhất định là vì giọng nói của người phụ nữ trong điện thoại quá nhẹ nhàng, cô bị gạt rồi.
Ôn tiểu thư rất xoắn xuýt.
Mặt của cô vẫn còn sưng đau đấy.
Ôn Noãn lục lọi trong tủ lạnh một trận, phát hiện có mì sợi, thịt gà và trứng gà, còn có một bó cải xanh,, cô lấy ra, nấu một bát mỳ trứng gà thịt nạc cho Diệp Phi Mặc, phòng bếp này sạch sẽ như chưa từng có ai động qua.
Diệp Phi Mặc bình thường không nấu ăn à, nhưng vì sao trong tủ lạnh lại có thức ăn chứ?
Ôn Noãn cũng không nghĩ nhiều, vừa nấu mì, vừa dùng khối đá lạnh đắp mặt, cô rất bội phục mình có thể thành tâm như thế.
Cô vừa mới nấu mì sợi xong thì Diệp Phi Mặc cũng vừa xuống, nhíu mày nhìn cô, giọng nói không vui: “Cô đang làm gì thế?”.
“Nấu mì, vừa rồi có…”. Ôn Noãn dừng một chút, người ta nói đừng có nói chuyện gọi điện thoại cho anh biết, cô mím môi nói: “Tôi nghĩ anh đói bụng, cho nên nấu mì”.
Ánh mắt Diệp Phi Mặc nặng nề nhìn cô, tóc của anh vẫn còn nhỏ nước, áo ngủ mở rộng, giọt nướt lăn trên xương quai xanh, dưới ngọn đèn có một loại quyến rũ mê người. Cả người anh có một loại gợi cảm nguy hiểm. Ánh mắt thâm thủy âm u, cô nhìn không hiểu trong ánh mắt thâm thúy của anh rốt ruộc có những thứ gì đang phập phồng, chẳng qua là cảm thấy dưới ánh mắt như vậy, cô trở nên khẩn trương, vô cùng lo lắng bất an.
Có phải cô làm sai cái gì rồi không?