Lục Tinh chưa nói xong Trần Ân Tứ đã lên xe rồi. Sau khi ngắt điện thoại, Trần Ân Tứ tự vấn bản thân, cô... thật sự để người ta không yên tâm thế sao?
Nói là bữa cơm, đến nơi Trần Ân Tứ mới biết căn bản chẳng có cơm. Đó là phòng bao để tụ tập, ngợp trong vàng son, trừ những nhà sản xuất ra thì các nữ minh tinh khác Trần Ân Tứ đều không biết tên.
Phòng bao rất lớn, mặc dù nói là phòng bao, thà nói là một chốn ăn chơi thì hơn. KTV*, máy đánh bạc, bàn bida... những thứ nên có đều có.
(KTV: karaoke)
Chỉ khoảng mười mấy người nhưng ghế lô lại rất nhiều. Trần Ân Tứ vừa vào phòng, tất cả mọi người đều nhìn về phía cô.
Có điều mấy người sản xuất đều ngồi ngay ngắn trên ghế, tuy liếc sang nhưng không mở miệng nói chuyện.
Trần Ân Tứ nhớ lời dặn của Lục Tinh, vừa giữ vẻ ngại ngùng lại thêm nụ cười lễ phép, chào hỏi ba người sản xuất, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.
Ba người sản xuất cùng một số cô nữ minh tinh không danh tiếng, một bên ve vãn đánh yêu, một bên nhìn cô.
Sản xuất A rót một ly rượu hỏi:
- Trần Ân Tứ, uống rượu không?
Trần Ân Tứ tiếp tục giữ vẻ ngại ngùng, lễ phép:
- Rất xin lỗi, em bị dị ứng với cồn.
Sản xuất B cầm một điếu xì gà, hỏi:
- Trần Ân Tứ, một điếu không?
Trần Ân Tứ như cũ giữ sự ngại ngùng và nụ cười lễ phép:
- Rất xin lỗi, em không hút thuốc, cảm ơn.
“...”
Cứ như vậy, Trần Ân Tứ duy trì sự ngại ngùng và lễ phép hai mươi phút.
Cho đến khi điện thoại người sản xuất C vang lên. Hắn nghe máy rồi cực kỳ vui mừng nói:
- Chúng ta chờ một chút, vẫn còn một người đến.
Nói xong, nhà sản xuất C nhìn sang hai cô minh tinh lớn lên trông cũng không tệ, thận trọng phân phó:
- Rất có thể là Tôn Thần. Một chút người đó tới, mấy em phục vụ cho tốt.