Tần Kiết sấy khô tóc, để máy sấy xuống, mở miệng nhả ra năm từ: “Bạn gái cũ của tôi*...”
( Lá viết: 四个字:“我前女友.......” có nghĩa là “Bốn chữ: Bạn gái cũ tôi...”)
Dung Dữ không đoán được ý của Tần Kiết là gì đành đứng dậy:
- Thôi, xem như ông đây chưa nói gì. Tự ông đi qua đó một chuyến.
Lúc Dung Dữ xoay người, Tần Kiết lại bình tĩnh nói:
- Bạn gái cũ của tôi, không phải bạn gái cũ của cậu.
- Đúng vậy, là bạn gái cũ của cậu, bạn gái cũ của cậu cậu không lo, còn có quyền lên tiếng á?
Dung Dữ mặt đầy châm biếm* đi thẳng, chỉ là còn chưa qua khỏi cửa phòng ngủ, đã bị cái gối bay vào sau ót.
( Đoạn này Dạ dùng từ hơi lạ nên mình đổi lại cho hợp với ngữ cảnh.)
Lực của Tần Kiết rất lớn, gối nhẹ nhưng bị ném mạnh, nếu Dung Dữ không phòng bị thì đã ngã sấp mặt do cú ném này. Dung Dữ xoa xoa ót quay đầu về phía Tần Kiết trừng mắt:
- Tần Cẩu, cậu muốn đánh nhau à?
- Đúng là rất muốn đánh lộn, nhưng lúc này không có võ để mà đập cậu.
Tần Kiết lấy điện thoại đặt trên đầu giường, tìm sạc dự phòng, sau đó cần chìa khoá xe, đón ánh mắt giận dữ của Dung Dữ, đi về phía cửa lớn. Lúc bước ngang qua Dung Dữ, Tần Kiết dừng chân nhìn hắn:
- Cậu cũng biết CMN cô ấy là bạn gái cũ của tôi?
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC
Chờ đến lúc bên ngoài truyền đến tiếng xe, Dung Dữ mới phản ứng được ý của Tần Kiết là gì. Mặt cậu ta đen như cái đít nồi, đứng nguyên tại một lúc, nghiến răng.
Sao hắn lại quên, Tần Kiết nổi tiếng Man Show*...
(闷骚: từ gốc là phiên âm cho từ ngữ mạng "Man Show", xuất hiện sớm ở khu HongKong và MaCao, ý chỉ những người con trai bên ngoài lạnh lùng bên trong ấm áp.)
...
Hiệu suất làm việc của Lục Tinh từ trước đến nay đều cao vô cùng, nói là giúp Trần Ân Tứ giật dây bên phía sản xuất, ba ngày sau đã có bữa tiệc này. Có điều lúc sắp xếp, thật không may ngày đó Lục Tinh có việc không thể đi chung với Trần Ân Tứ. Nhưng lúc Trần Ân Tứ xuất phát, Lục Tinh vẫn gọi cho cô một cuộc điện thoại dài nửa tiếng: “Ân Ân, Tớ sẽ cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất về với cậu, lúc bữa cơm kết thúc tớ bảo đảm sẽ tới đón cậu, nhưng...tớ chỉ có thể xếp người đưa cậu đi thôi. Cậu không được quên phải bình tình, đừng tuỳ ý làm bậy, cười được thì cứ cười, không cần nói gì hết, nếu nói được thì đừng động tay. Ngoan nha...”
Trần Ân Tứ một bên nhìn gương trang điểm, một bên trả lời:
- Tinh Tinh, cậu cứ bận việc của cậu đi, yên tâm.
- Tớ không yên tâm về cậu mới luôn dặn dò như thế.