⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi lần Thịnh Chính Tu gửi tin nhắn riêng cho cô đều có xem, mặc dù hầu như đều là lời sám hối.
Cô cũng biết chân tướng đêm đó, Thịnh Chính Tu bị Nam Nhược Thu bỏ thuốc, tưởng nhầm Nam Nhược Thu thành mình mới có thể cùng cô ta làm những chuyện kia.
Chuyện đã xảy ra, thời gian cũng không thể nào quay trở lại, trong đầu Hạ Sơ nghĩ tới một người.
Buổi tối đó, Tiêu Lãnh Đình cũng bị người bỏ thuốc, nhưng anh định nhổ ra ở WC.
Cùng một chuyện lại có hai kết quả, nói cho cùng vẫn là tâm trí của Thịnh Chính Tu không kiên định.
…...
Bỏ lỡ sẽ không có cơ hội nữa
Nếu bỏ lỡ, sẽ không có đường quay đầu lại nữa.
Khi Hạ Sơ nhìn đến tin nhắn kia, ngón tay trong chăn nhẹ nhàng gõ trên bàn phím.
Ba năm qua, cô chưa từng trả lời bất kỳ một tin nhắn nào của Thịnh Chính Tu, hôm nay là lần đầu tiên cô trả lời.
Ừ, tôi trở lại rồi.
Chỉ năm chữ, nhưng cô xem kỹ lại, trong giây phút gửi đi đó, khóe miệng cô nở một nụ cười.
Cho tới giờ Thịnh Chính Tu cũng không mong đợi cô sẽ trả lời, nhưng điện thoại di động trong tay anh ta rung một cái.
Lúc thấy tin nhắn đối phương gửi tới, anh ta kích động đến điện thoại di động đập trúng mặt mình.
Thậm chí anh ta còn cảm thấy đây là một giấc mộng, anh ta xoa xoa mắt mình, không phải là mơ, là Hạ Sơ trả lời.
Hình đại diện vẫn là hình đại diện đôi cô và mình dùng năm đó, mà mình đã sớm đổi dưới sự bức bách của Nam Nhược Thu.
Bây giờ thấy hình đại diện lẻ loi đó, trong lòng anh ta rất áy náy.
Sơ Nhi à, em ở đâu? Anh muốn gặp em.
Thịnh Chính Tu rất sợ người nọ offline sẽ không để ý tới mình nữa, cho nên trả lời mấy chữ thật nhanh.
Hạ Sơ không chần chừ đánh mấy chữ: Anh tìm được tôi, tôi sẽ gặp anh.
Tiếp theo chính là mấy chục tin nhắn tấn công của anh ta.
Chẳng hạn như em ở đâu? Số điện thoại của em là bao nhiêu? Bây giờ em sống có tốt hay không?.....
Hạ Sơ cười nhạt đóng Weibo lại, làm sao Thịnh Chính Tu có thể biết mình ở đâu chứ, ngay cả nhà họ Hạ cũng không biết tin mình trở về.
Mình trả lời anh ta hai tin nhắn đã khiến anh ta rối tung lên, sau đó tình cảm của anh ta và Nam Nhược Thu sẽ càng ngày càng tan vỡ.
Nam Nhược Thu là một người nhạy cảm, cô ta ước gì có thể nắm chặt Thịnh Chính Tu ở trong tay mình.
Chuyện lần này đã gióng lên chuông báo động cho cô ta, sau này cô ta sẽ nắm bắt Thịnh Chính Tu càng chặt hơn.
Nhưng đàn ông giống như cát trong tay, bạn càng cầm chặt thì sẽ chảy càng nhanh, hơn nữa lại còn là một người đàn ông căn bản không yêu bạn.
Từ những tin nhắn ba năm qua Thịnh Chính Tu gửi mình cho thấy, anh ta vẫn nhớ mình không quên.
Anh ta càng như vậy, Hạ Sơ chẳng những không có tình xưa với anh ta, mà ngược lại cảm thấy chán ghét anh ta, năm đó chính anh ta mới có lỗi với mình.
Nếu anh ta đã quyết định ở bên cạnh Nam Nhược Thu, nhưng lại muốn làm một số chuyện có lỗi với Nam Nhược Thu.
Nếu anh ta cho rằng năm đó mình trong sạch thì anh ta đã sai hoàn toàn, chuyện lần này chỉ là mở đầu.
Cô muốn cho nhà họ Nam và nhà họ Hạ không được bình yên! Gặp đau khổ gấp mười gấp trăm lần cô gặp trong quá khứ!
Đêm này Hạ Sơ ôm điện thoại di động ngủ say, nào ngờ người nào đó ở biệt thự suốt đêm không ngủ.
Khuôn mặt người đàn ông lạnh tanh trong làn khói mù, người phụ nữ kia thật sự không tới!
Ba năm trước cô lừa mình một lần, ba năm sau cô trở nên mạnh mẽ lại đùa giỡn mình một lần nữa.
Xì gà trong tay bị anh bẻ gãy: "Thỏ con, cho dù em có cánh, tôi cũng có thể tự tay bẻ gãy cánh của em."
Trong mắt anh hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Đàn ông không thỏa mãn dục vọng rất đáng sợ!
Một giờ sáng, anh rửa mặt xong lên giường ngủ, vừa lên giường cũng nhớ tới dáng vẻ ngoan ngoãn của  thỏ con nằm ở bên cạnh mình tối qua.
Sau khi lăn lộn mười vòng trên giường, anh quyết định thử gọi điện thoại cho Hạ Sơ một lần nữa.
"Bíp..... Bíp " Điện thoại lại thông.
Anh kích động ngồi dậy trên giường, thầm mắng lá gan của người phụ nữ này thật lớn, mở máy còn có thể nhắm mắt làm ngơ tin nhắn của mình.
Hạ Sơ đang ngủ mơ mơ màng màng, nghe điện thoại cũng không thèm nhìn, giọng lười biếng nói: " A lô "
Tiêu Lãnh Đình vốn chuẩn bị gào thét uy hiếp cô nghe được giọng nói nhẹ nhàng của cô, có lẽ là nói trong lúc vô thức.
Giống như một chậu nước lạnh lập tức dập tắt lửa giận trên người anh.
………
1: Cho em ba giây để quay lại bên cạnh tôi
“A lô….” Giờ phút này Hạ Sơ ngủ đến mơ màng, thấy không có người lên tiếng liền ngủ tiếp.
Tất cả những gì Tiêu Lãnh Đình muốn nói đều bị kẹt ở cổ họng sau khi nghe thấy tiếng hít thở nho nhỏ của cô, không cần nhìn cũng biết người phụ nữ đầu bên kia đang ngủ rất say.
Trong đầu hiện lên bóng dáng cuộn tròn như con tôm kia, rõ ràng cô không có cảm giác an toàn đến vậy.
Nếu đánh thức cô, hẳn là cô sẽ rất khó đi vào giấc ngủ? Vậy mà lúc này trong đầu anh lại hiện ra những lời này!
Cơn giận trong lòng cũng lập tức tan thành mây khói bởi câu a lô kia của cô, thậm chí anh còn không nỡ đánh thức cô.
Tiêu Lãnh Đình đột nhiên cảm thấy mình giống như tên ngốc, hoặc là bị tẩu hỏa nhập ma!
⬅ Trước Tiếp ➡